Wednesday, December 9, 2009

Tu Ðức - Tạo Nghiệp

Quý-vị thử nghĩ xem: Phật xưa kia, do tu vô lượng vô biên công đức, nên mới thành Phật được.

Chúng ta tại sao chưa thành Phật? Là bởi chúng ta chưa có tu vô lượng vô biên công đức. Công đức của mình so với Ngài thật quá sai lệch. Bởi vì một mặt thì mình tu hành, một mặt thì tạo tội nghiệp; do đó "Công tu không bằng tội nghiệp tạo ra."

Từ sáng đến tối mình tạo thân nghiệp, tạo khẩu nghiệp, tạo ý nghiệp. Thử xét tư tưởng của mình: Hết tưởng người nầy không tốt lại tưởng người kia đối với mình không đẹp; tưởng người nọ đối với mình nghĩ như vầy, nói thế kia, cho nên trong lòng tạo ra đủ thứ nghiệp tham, sân, si. Ở nơi miệng, mình cũng tạo nghiệp, nào là nói thị phi (kẻ đúng người sai), hoặc là nói láo, nói lời thêu dệt, nói điều ác ôn, nói điều đâm chọc hai đầu làm cho người nầy người kia bất hòa. Có những người một ngày không nói những chuyện thị phi thì giống như một ngày họ không sống vậy. Một ngày không nói láo giống như ngày đó họ không có cơm ăn vậy, họ cảm thấy rất là khó chịu, nên từ sáng tới tối phải nói chuyện thị phi, nói chuyện láo lếu thì họ mới sống được. Các vị coi thử mấy người nầy có kỳ quái chăng? Thật làm cho người ta tốn công giải thích!

Những người có tật xấu mà tự mình không nhận lỗi, lại còn che đậy, bao che cho cái tội của mình. Cho rằng mình đâu có nói dối, mình nào có vọng tưởng, mình cũng chẳng có dục niệm, đeo cái mặt nạ giả để đi lừa người khác. Kỳ thật ở đời nầy làm sao mình có thể lừa được ai? Chẳng những mình không lừa được người khác mà tự mình cũng không lừa được chính mình. Tại sao vậy? Tại vì khi mình có vọng tưởng, thì thử hỏi xem mình có biết hay không? Nếu mình biết thì mình không cách gì lừa được mình. Nếu không lừa được chính mình, thì làm thế nào để lừa người khác chứ? Chỉ có người ngu si thì mới đi lừa kẻ khác thôi.

Người không thật sự tu hành thì mang mặt nạ, lòng dạ đen tối, không giữ quy luật, chẳng làm chuyện quang minh chính đại, song không chịu thừa nhận. Do đó trong sự sinh hoạt hằng ngày, y giống như kẻ được sinh ra trong say đắm, chết đi trong mộng mị (túy sinh mộng tử). Không tu một chút công đức nào, thì làm sao thành Phật được? Những người nầy cách xa Phật đến trăm ngàn vạn dặm.

Nói cách khác, công đức mà mình tu được ít hơn tội nghiệp mình tạo ra, tức là "Phần thu hoạch không nhiều bằng phần mất đi." Thử hỏi như vậy thì làm sao thành tựu được?

Talks on the Dharma, Vol. I, p.121


http://www.dharmasite.net/sf/teach/teach3-8.html

Đừng Đợi Đến Già Mới Tu Đạo

Khi chúng ta còn sống ở trên thế gian này, chúng ta nên gấp rút lo tu. Đừng chần chừ nữa! Nếu quý vị không tu hành lúc còn trẻ, và đợi đến lúc tóc bạc mới tu hành, như vậy sẽ quá trễ. Có câu nói rằng:

Đừng đợi đến già rồi mới tu,

Mồ hoang lắm kẻ tóc còn xanh.

Nhừng người trẻ cũng sẽ chết sớm. Bất kể quý vị trẻ hay già, khi thời điểm đến, quỷ vô thường sẽ kéo quý vị đi gặp Vua Diêm La. bao giờ tỏ ra lịch sự với quý vị đâu. Có câu nói rằng:

Tuổi tác không ý nghĩa gì trong cõi sống,

Vì ngưới ta luôn gặp nhau trong cõi chết.

Don't wait until you're old to cultivate

Đừng đợi đến già mới tu.

Mỗi quý vị phải nên chú ý! Thời gian thật quý báu. Mỗi tấc thời gian là một tấc mạng sống, do đó không được cẩu thả để thời gian trôi qua vô ích. Khi tam tai xảy đến, chúng ta có thể sống sót hay không? Trong khi chúng ta còn trẻ, chúng ta phải nỗ lực tu tập . Đừng đợi đến ngày mai rồi mới lo tu. Tốt nhất là lập tức bắt đầu tu hành ngay ngày hôm nay.

Khai Thị (Talks on the Dharma). Quyền 1,trang131


http://www.dharmasite.net/sf/teach/teach3-7.html

Chỉ Một Niệm

Nếu ai muốn biết rõ

Tất cả chư Phật ba đời

Nên quán tánh Pháp giới

Tất cả do Tâm tạo.

Mười Pháp Giới không lìa một tâm niệm. Nguyên tắc cũng giống như vậy.

Nếu một người khởi niệm tốt, thiện thần sẽ đến để hộ trì người đó. Nếu một người khởi niệm ác, ác thần sẽ đi theo họ. Sự khác nhau nằm ở chỉ một niệm. Cổ nhân nói:

Nếu bạn đi sai một bước,

Bạn sẽ hối tiếc ngàn năm.

Chúng ta cũng có thể nói: “Nếu bạn có một niệm sai lầm, bạn sẽ hối tiếc về điều đó một ngàn năm.” Thiện và ác chỉ nằm trong một niệm. Tôi thường nói tâm con người giống như những hạt bụi, bay lượn trong vũ trụ. Đột nhiên, quý vị ở thiên đường, rồi thình lình quý vị sống giữa loài súc vật, quỷ đói hoặc địa ngục.

Biển khổ không cùng tận, vì vậy quý vị phải nhanh chóng quay về bờ giác. Chẳng có gì bí mật về điều đó cả. Chỉ đơn giản là vấn đề từ bỏ các thói hư và tật xấu.

Không ích kỷ

Không mong cầu

Không tham

Không tranh

Không tìm cầu tư lợi

Nếu quý vị có thể tuân theo các quy tắc này, quý vị tự nhiên sẽ không đi ngược lại nguyên tắc của trời và của lòng người. Nếu quý vị có thể sử dụng các nguyên tắc này như là thước đo đối với các hành động hằng ngày của chính quý vị, thì lúc đó quý vị sẽ không còn phạm lỗi lầm nữa. Dù quý vị muốn trở thành người hoặc muốn thực hiện các Pháp xuất thế gian, quý vị cũng cần năm nguyên tắc này như là người dẫn đường cho quý vị.

Nếu hôm nay tôi còn nói nữa, tôi e quý vị sẽ quên các điều tôi đã chỉ dạy!

Theo “Treasure Trove”, trang 86

http://www.dharmasite.net/sf/teach/teach3-6.html

Khi Người Ta Không Thích Quý Vị

Trong khi tu Đạo, thỉnh thoảng quý vị có thể thấy quý vị không thể tìm thấy được Đạo, quý vị không biết làm thế nào để tu tập. Quý vị có thể gặp ngã ba đường và quý vị không biết đường nào để đi. Lúc đó quý vị cần phải có trí huệ và định lực. Quý vị cũng phải giữ giới.

Khi quan hệ giao tiếp với người, thỉnh thoảng quý vị có thể rất tốt với một số người, nhưng họ ngược lại không thích quý vị dù quý vị tử tế với họ. Quý vị càng tốt với họ, họ sẽ càng tệ bạc với quý vị. Khi hoàn cảnh này xãy ra, quý vị phải buông bỏ sự dích mắc của quý vị. Sự dính mắc nào? Sự dính mắc muốn đối xử tốt với người khác! Khi quý vị càng tốt với người khác, họ càng tệ bạc với quý vị, họ chính là thiện tri thức “nghịch duyên” của quý vị. Họ đang giúp quý vị học cách buông bỏ khi nghịch duyên xãy đến. Điều này dựa vào kinh nghiệm tu tập của chính tôi. Trên mỗi bước chân trên con đường tu tập, tôi đã từng phải đương đầu với các kiểu đối xử tệ hại và thử thách như thế này. Các kiểu đối xử tồi tệ và thử thách này xãy đến chỉ để xem quý vị sẽ tiếp tục tiến lên hay quý vị sẽ thối lui. Nếu quý vị thật sự hiểu chúng, lúc đó trong các cảnh giới thuận duyên hay nghịch duyên, quý vị cũng sẽ đều tinh tấn như nhau. Có câu nói rằng:

Nếu ý tưởng bạn không thành hiện thực,

Hãy nhìn lại chính mình.

Nếu bạn tử tế với người khác nhưng họ không đền đáp lại,

Hãy nhìn lại sự tử tế của mình.

Nếu bạn ra lệnh người, nhưng họ không phục tùng

Hãy nhìn lại mệnh lệnh của mình.

Nếu bạn tôn kính người, nhưng người không tôn kính bạn

Hãy xem lại tư cách của chính mình.

Giả sử quý vị rất tốt với ai đó, nhưng họ không muốn gần gũi quý vị. Trong trường hợp này, quý vị phải hồi quang xem coi sự tử tế của quý vị có thật sự là tử tế hay không. Nếu đó là sự tử tế thật sự, dần dần quý vị sẽ ảnh hưởng họ để họ trở thành người tốt. Nếu người ta không nghe theo sự chỉ bảo của quý vị, quý vị hãy hồi quang và nghĩ, “Có thể do mình áp đặt quá nhiều quyền lực vào họ?” Nếu quý vị gật đầu hay xá chào người khi quý vị nhìn thấy họ, nhưng họ vẫn làm ra vẻ như họ thậm chí không nhìn thấy quý vị, một lần nữa quý vị phải hồi quang: Quý vị có thật sự tôn kính họ hay không? Nếu quý vị có thể luôn luôn hồi quang, quý vị sẽ không còn xa Đạo. Quý vị đang trên đường đến với Đạo. Nói thì rất dễ, nhưng thực hành thì rất khó!

Theo “Treasure Trove”, trang 121

http://www.dharmasite.net/sf/teach/teach3-5.html