Monday, June 29, 2015

Hoa đẹp và rau cải quanh nhà




    Năm nay bổng nhiên siêng lên trồng qúa là nhiều hoa trước cửa ra vào , mỗi ngày đi ra đi vô là đứng ngắm 1 hồi cho đã rồi mới đi ....  Cái cây thẳng nhưng chụp hình sao mà ra méo 1 bên khg biết nữa  :))



 
                Cây tắc ngọt trồng trong chậu mãi 3 năm khg có bông , bực qúa đem ra ngoài đất trồng , giờ thì được 6 bông rồi , vui qúa đi  !  mà trồng trước cửa ra vô nên thấy củng hơi đẹp đẹp :))





                 Cây hoa này nó ra hoa suốt nguyên 1 mùa hè luôn đó , mua kg uổng tiền chút nào :))


Chuối lùn , chỉ cao tới bao nhiêu thôi à , mấy năm trước mình order mua online , cây có tí xíu , giờ thì lên bao cao rồi 


Năm nay gieo hạt cà chua qúa trời , đủ loại cà , hy vọng lớn kịp trước khi mùa đông đến 





Quế Thái Lan , rất là thơm tuy lá hơi nhỏ , năm rồi mình để giành hạt già , năm nay gieo lại nó lên qúa trời luôn ...

                   Quế Việt nam , lá to lắm nhưng khg thơm bằng quế Thailand , nhưng có vị ngọt hơn ...


Rau cần dầy lá , trị ho rất hay ....

Aloe vera , 4 năm trước mình mua 1 cây có tí xíu , bây giờ thì phải sang ra tới 4 chậu nhỏ , nó nhảy con qúa trời luôn .....trồng chổ mát nó mới tốt ....


Rau răm mua về ngâm nước cho mọc rễ rồi bỏ vô thao trồng , tốt qúa trời luôn :) 

Trồng nhiều loại cây thì thấy ham lắm , nhưng mệt muốn " bò càng " luôn  hihi 


Sunday, June 28, 2015

Tại sao Sư Ông Thanh Từ lại có rất nhiều đệ tử như thế ?


Sư Ông Thanh Từ đã nói : 

 - Chúng ta tu từ những đời trước, đã tạo được duyên lành nên qua đời này tuy không gặp thiện tri thức chỉ dạy, song nhân một cơ duyên nào đó mình cũng thức tỉnh được. Trong đời này số Phật tử tôi giáo hóa đông đảo, đương nhiên đã gieo duyên nhiều đời lắm rồi, chớ không phải một đời. Hiểu rõ như thế tôi biết chắc không phải một đời này mình đủ tài đủ đức giáo hóa như vậy. Từ những đời trước chúng ta đã gieo duyên với nhau rồi, nên đời nay gặp lại đông đảo thế này. Lý luân hồi nhân quả của đạo Phật không bao giờ sai chạy. Chúng ta đã gieo nhân thế nào thì sẽ gặt quả thế ấy, không bao giờ mất.

Cho nên trên đường tu chúng ta đừng nghĩ rằng chỉ một đời này mình tu thôi. Những người xuất gia thọ giới tu hành được kha khá đều có duyên từ nhiều đời trước, nên đời này tiếp tục tu nữa. Vì vậy làm được việc gì, tất cả công đức chúng ta tạo ra, gốc đều từ duyên lành đời trước chớ không phải chỉ trong đời này. Nghĩ như vậy rồi chúng ta không có lý do gì để tự cao, ngạo mạn mình là người tài giỏi. Nên biết rằng đây là chúng ta tiếp tục con đường mình đã đi trong nhiều đời, và còn nhiều đời nữa phải tiếp tục, chớ không phải ngang đây là dứt. Đó là lý do thứ nhất mà đời tu này của tôi có được những việc bất ngờ.

Lý do thứ hai tôi muốn nhắc cho Tăng Ni, Phật tử biết việc làm đạt được kết quả tốt là do lòng chân thành của chúng ta. Tôi lo cho Phật pháp, lo cho Tăng Ni, chỉ một bề làm sao cho Tăng Ni tu được, học được, làm sao cho tất cả Phật tử đến với mình phát tâm Bồ-đề ngày càng rộng lớn, chớ không bao giờ nghĩ lợi dụng Phật tử để làm việc riêng cho mình. Muốn cho Phật tử đến chùa mỗi ngày đều được lợi ích, được thấm nhuần chánh pháp; muốn cho Tăng Ni mỗi ngày tu đều, đi sâu trong đạo đức, thấy suốt được lời dạy của Phật Tổ; cả đời tôi chỉ lo cho Tăng Ni, Phật tử tu. Có lẽ vì tâm đó mà Phật tử ủng hộ, giúp đỡ tôi không tiếc công, tiếc của. Tôi chưa kêu gọi quí vị đã hưởng ứng, tôi chưa khuyên bảo tiếp giúp, quí vị đã sẵn sàng gánh vác những công tác tôi muốn làm hay đang làm. Đó là điều chư Tăng, chư Ni nên ghi nhớ muốn làm Phật sự được, chúng ta đừng bao giờ nghĩ đến danh đến lợi, mong mọi người quí kính mình. Chúng ta làm là vì người sau, vì muốn cho chánh pháp ngày càng sáng tỏ, bủa khắp các nơi. Không phải nghĩ tới bản thân mình hoặc nghĩ tới thân nhân mình mà làm Phật sự. Lòng chân thật ấy là lý do thứ hai mà tôi có được những sự việc bất ngờ.
Điều thứ ba tôi muốn nhắc nhở cho Tăng Ni nhớ thật kỹ, chúng ta làm Phật sự phải đúng nghĩa Phật sự, vì muốn cho tất cả chúng sanh hiểu Phật pháp, chớ không nên làm Phật sự mà trá hình bởi cái này, cái nọ. Vì muốn chúng sanh thức tỉnh, giác ngộ được lẽ thật nên chúng ta làm Phật sự, chớ không vì cầu cạnh điều gì, không vì lời khen, không vì những quyền lợi nhỏ lớn nào đó mà làm. Chỉ một bề lo cho Tăng Ni, Phật tử làm sao thức tỉnh, làm sao giác ngộ để đánh tan mê lầm muôn đời của mình, lần lần tiến lên, chớ không nên mong một điều gì khác. Vì vậy tôi mong toàn thể chư Tăng, chư Ni, quí vị đã hi sinh cả cuộc đời, bỏ tất cả thân quyến để vào đạo tu hành, phải làm sao đời tu của mình thật xứng đáng, là một con người giác ngộ thật sự để dìu dắt, chỉ dạy những người sau. Chúng ta là những người mang lại tình thương cho nhân loại bằng cách đánh thức họ, đừng để chúng sanh mê lầm gây tạo tội lỗi khổ đau. Do đó không nên vì một lý do nào mà Tăng Ni xao lãng việc tu hành của mình. Đó là điều hết sức thiết yếu.
Đời này tôi làm Phật sự được kết quả tốt đẹp, nhiều người tán thán không phải do tài của tôi trong một đời, mà là cộng lại quá khứ chúng tôi đã gieo trồng duyên lành với Phật pháp nhiều đời. Đời này tiếp tục nên việc làm dễ dàng có kết quả tốt đẹp, đồng thời cũng do tâm chân thành, một lòng vì chánh pháp, chớ không vì lý do nào khác. Trên bước đường tu, dù chúng ta có giác ngộ cũng chỉ giác ngộ phần nào thôi, chưa phải giác ngộ hoàn toàn. Ví như người thấy núi, đứng dưới chân núi vẫn chưa gọi là đã lên đỉnh núi. Quá trình leo lên tới đỉnh còn trải qua bao nhiêu công phu nữa. Chúng ta đừng lầm khi thấy cái gì hay hoặc tu được kết quả tốt rồi khoe mình thế này, thế nọ. Đó là tổn phước, tổn đức. Phải thấy đường đi của mình còn dài, dù hiện giờ chúng ta biết được đường đi, nhưng chỉ là người đứng ở đầu đường, chưa phải đến được cuối đường. Biết được như vậy, lúc nào cũng là lúc chúng ta phải tu, không nên nói rằng mình làm được nhiều việc rồi, bây giờ thảnh thơi ăn chơi tự tại. Đó là điều không tốt.

Giờ thì mình mới hiểu tại sao tu thì phải chỉnh sửa trong tâm mình mới là quan trong nhất ?


   Hồi xưa khi mới biết tu mình cứ nghĩ tu là phải tụng kinh niệm Phật cho thật nhiều , như vậy là đủ rồi  :)) nhưng sau này mình mới biết cái quan trọng nhất chính là phải chỉnh và sửa cái tâm của mình , chỉnh làm sao cho nó càng ngày càng hoàn hảo hơn , chỉnh và sửa làm sao cho nó từ méo thành tròn lại , từ cong cong quẹo quẹo thành thẳng  :)) Nó mà khg chịu thẳng thì lấy cây chày bằng đá đập thật mạnh cho nó thẳng lại :)) , đừng qúa nuông chìu cái tâm của mình ( hay còn gọi là tiếng thì thầm xúi bảo trong đầu của mỗi người  ) , khi nó đòi gì khg đúng là quạt nó liền , wính nó liền :)) nhất định khg bao giờ chìu theo nó , thì từ từ cong sẽ thành thẳng thôi .....tụng kinh và niệm Phật nhiều thì củng rất tốt , đó là mình đem vào những chủng tử , những  hạt giống tốt cho cái tâm của mình , đem vào càng nhiều thì những hạt giống xấu nó sẽ trào tuôn ra ngoài , từ từ tâm của mình sẽ trong và sáng hơn , nhưng khi đụng chuyện thì phải quán chiếu mới có kết qủa hơn , mà phải quán chiếu cái gì và quán chiếu như thế nào ? Khi bị chuyện gì trái ý nghịch lòng gì với ai thì mình phải quán chiếu nếu ngaỳ mai này người đó chết đi hay ta bị chết thì hôm nay mình sẽ sống sao cho trọn vẹn , cho thật đẹp lòng với nhau  ? Cuộc sống này qúa ngắn ngủi và qúa tạm bợ , tối ngủ dép để dưới giường chưa chắc sáng mai mang lại được , thì thôi , chúng ta hãy sống tốt đẹp với nhau cho nó khoẻ , ai ăn ở xấu xa , thất đức với mình thì tự họ sẽ bị lảnh qủa báo xấu ác , mình đừng mất thời gian giận hờn làm chi cho nó mệt xác , vui được phút giây nào thì cứ vui , cứ sống 1 cách thoải mái cho hết kiếp người  :) 

Saturday, June 27, 2015

Chữa bệnh mất ngủ đau đầu bằng thiền






  Ngủ là 1 trạng thái thiền vô thức , cho nên nhận được rất ít năng lượng ..... Xem video này xong mình mới biết là tại sao khi niệm Phật liên tục khoảng 2 tháng thì cảm nhận như là mình đứng 1 chổ nào đó nhìn thấy  cơ thể của chính mình ( như hình dưới ) , khg phải chỉ thiền định mới có cảm nhận này kia , mà khi niệm Phật củng có thể đạt được nhiều cảnh giới khác nhau .....thiền hay niệm Phật chỉ là cây gậy cho ta nương theo để trở về tâm thanh tịnh của mình thôi , theo mình tự nghĩ ra vậy đó .....