Sunday, March 20, 2011

Thầy. Thích Pháp Hòa - Kinh Dược Sư - Tỏa Ánh Lưư Ly 6

Ai hay giận hoài,đụng chút giận ,đụng chút giận thì nên nghe bài này....

Saturday, March 19, 2011

Khuôn Vàng Thước Ngọc: Ý nghĩa vãng sanh (HT Thích Viên Giác)


The Venerable Master Thích Viên Giác: "Each of us has the ability to manifest our Buddha-nature when we remember Buddha and direct our attention toward Buddha in all our activities. The meaning of death is indeed to transcend this impure world to lead a pure, tranquil, and peaceful life; by purifying our own heart, we can transform a world of malice into the realm of goodness."



Ý nghĩa vãng sanh

HT Thích Viên Giác

Nguồn: Giác Ngộ Online



Thế giới mà chúng ta đang sống luôn bất an, bất toàn và tạm bợ mà trong kinh A Di Đà gọi là trược thế. Kiếp nhân sinh đầy ô trược và tai nạn: mưa gió trái mùa, bão lụt, động đất, sóng thần, hạn hán, biến đổi khí hậu gọi là kiếp trược.



Con người thì luôn bị bản năng dục vọng chi phối điều động, luôn bất an, bức xúc, từ chuyện làm ăn, tạo dựng địa vị xã hội cho đến tình nghĩa vợ chồng con cái đều nóng bức như cái lò lửa, gọi là phiền não trược.



Nhận thức của con người thì đầy những sai lầm về những giá trị sống, coi trọng tiền tài hơn tình nghĩa, vật chất hơn tinh thần, lấy sự lừa đảo dối trá như là lẽ sống được nhiều người chấp nhận, coi đó là khôn ngoan, thông minh, biết sống…, gọi là kiến trược hay văn hóa trược.



Mạng sống con người luôn bị đe dọa bởi tai ương hoạn nạn, bệnh tật nan y, môi trường sống trở thành tác nhân nguy cơ của sinh mệnh, tuổi thọ không cao, gọi là mạng trược.



Con người xã hội cũng đầy phức tạp bất an, ích kỷ hại nhân đến nỗi người xưa đúc kết lại như là một thái độ sống đừng tin tưởng vào một ai: "Dò sông, dò biển dễ dò / Nào ai bẻ thước mà đo lòng người", đó gọi là chúng sanh trược.



Sự xấu ác hiện hữu trong mọi góc cạnh của cuộc sống nên kinh Phật gọi thế giới này là ngũ trược ác thế.



Trong kinh Pháp Cú, Đức Phật dạy các Phật tử cần có cái nhìn rõ về bản chất của đời sống. Ngài dạy:

"Nhìn đời như bọt nước

Nhìn đời như ảo ảnh

Hãy nhìn đời như vậy

Thần chết không bắt gặp".

(PC, 170)



Đây là một phương pháp quán chiếu về thực chất của cuộc đời để vượt qua thế giới trược uế này, cách nhìn thế giới là ô trược trong kinh A Di Đà cũng có tác dụng "Thần chết không bắt gặp" như vậy. Sự nhận thức đưa đến thấy rõ sự thật bao giờ cũng có tác dụng giải thoát khỏi các ảo ảnh. Thông thường ta sợ hãi vì ta không thấy rõ, khi thấy rõ rồi thì không còn sợ nữa, giống như khi ở trong một căn phòng tối, ta cảm thấy sợ hãi nhưng khi bật đèn sáng thì ta không còn sợ nữa, lý do đơn giản là vì ta thấy rõ sự vật nên nỗi sợ tan biến.



Cũng vậy, khi quán chiếu về thế giới, nếu thấy rõ thực chất của nó ta sẽ thoát khỏi sợ hãi, bất an. Không còn sợ cái chết nữa thì gọi là "Thần chết không bắt gặp".



Ta không sợ chết do:

Một là, biết rõ sự chết là quy luật tất yếu không ai tránh được, đây là một định luật, sợ cũng vô ích nên không sợ nữa mà có thể sống chung với chúng.

Hai là, sự tham muốn bám víu vào đời sống không còn mạnh nên thoát ra mọi trói buộc của tham lam, chấp thủ; tâm đã không tham thì thoát khỏi vòng sống chết.

Tiêu điểm của vấn đề là nhận thức đúng, còn gọi là tuệ quán. Khi thấy rõ thì không bị dao động, khi tâm không còn bị tác động bởi những thăng trầm của cuộc đời thì tâm đạt được bình an, tâm bình an thì thế giới bình an. Cách dùng tuệ quán để vượt qua sống chết có thể gọi đó là vãng sanh Tịnh độ theo đạo lý "Tâm tịnh độ tịnh" trong kinh Duy Ma.



Công thức giải thoát trong Kinh tạng Nguyên thủy, thường đề cập như sau: Biết rõ đưa đến nhàm chán, nhàm chán đưa đến ly tham, ly tham đưa đến đoạn diệt, đoạn diệt đưa đến Niết-bàn (Kinh Trung Bộ).



Pháp môn Tịnh độ cũng có phương thức để đạt được vãng sanh Tịnh độ tương tự ở bước đầu: Trước hết, phải có cái nhìn về cõi Ta bà là uế trược và nhàm chán chúng, sau đó hướng tâm về thế giới trong lành mát mẻ của cõi Tịnh độ, tiếp theo là phát nguyện tha thiết nương vào nguyện lực của Đức Phật A Di Đà để thoát khỏi Ta bà, vãng sanh Tịnh độ.



Căn bản của vấn đề là giác ngộ về bản chất của đời sống, chính sự giác ngộ ấy làm cho lòng tin được tăng trưởng và tâm nguyện của hành giả tương ứng với nguyện lực của Phật, đây là một công trình lớn lao và khó nhọc; vì vậy, không thể nói hành giả Tịnh độ hoàn toàn nương vào tha lực. Sự khác biệt về con đường tu tập trong đạo Phật không phải là sự khác biệt căn bản của lộ trình mà là sự khác biệt về xu hướng tâm thức, hay còn gọi là sự khác biệt về căn tánh của chúng sanh.



Cõi Tây phương ở đâu? Trong một tác phẩm nghi lễ Phật giáo có hai bài kệ nói về Tịnh độ ở đâu, như sau:



1

"Mạc đạo Tây phương cận

Tây phương thập vạn trình

Di Đà thùy tiếp dẫn

Vô tử diệc vô sanh".



Tạm dịch: Chớ bảo cõi Tây phương là gần, hành trình về Tây phương xa xôi đến mười vạn dặm đường. Đức Phật A Di Đà thương mà tiếp dẫn mới giải thoát khỏi tử sanh.



2

"Mạc đạo Tây phương viễn

Tây phương tại mục tiền

Thủy lưu quy đại hải

Nguyệt lạc bất ly thiên".



Tạm dịch: Chớ bảo cõi Tây phương xa xôi, cõi Tây phương ở ngay trước mặt. Như nước chảy về biển cả, như trăng lặn không ra khỏi bầu trời.



Bài thứ nhất, nói lộ trình về Tịnh độ rất xa, con số tượng trưng là mười vạn dặm, cần được Đức Phật A Di Đà tiếp dẫn để đạt đến chốn không tử không sanh. Như vậy, yếu tố chính để về Tây phương là nhờ Đức Phật A Di Đà tiếp dẫn. Bài kệ này nhấn mạnh về tha lực. Có sách lý giải rằng, đi về Tây phương phải trải qua 10 vạn dặm đường là tượng trưng cho 10 căn bản phiền não, mười vạn là nói đến những biểu hiện vi tế của 10 phiền não trên. Ý nghĩa là, khi chưa đi qua 10 căn bản phiền não thì Phật chưa tiếp dẫn được, phải vượt qua 10 vạn dặm phiền não thì cảm ứng được với Phật; hoặc có Phật tiếp dẫn thì mới đi qua được 10 căn bản phiền não, cả hai nghĩa đều đúng. Nhưng nghĩa thứ hai khiến người ta quan tâm hơn, vì phiền não quá nhiều nên để vượt qua chúng đòi hỏi nhiều công phu và thời gian, chưa kể chuyện bị lầm đường lạc lối, được Đức Phật tiếp dẫn đi và được sống trong môi trường thanh tịnh thì mới mau chóng và không lầm lạc, dễ dàng và chắc chắn.



Bài thứ hai, nói lộ trình về Tịnh độ không xa, thậm chí là rất gần, ngay trước mắt. Bởi lẽ, cõi Tây phương chính là cõi tâm của mình, cõi tâm ở đây chỉ cho bản tâm thanh tịnh của mỗi chúng sanh. Trăm sông đều về biển cả, sông thì nhiều và hẹp nhưng nơi có thể dung nhiếp tất cả là biển rộng mênh mông, cũng như trăng mọc rồi trăng lặn, dù mọc hay lặn trăng cũng không thoát khỏi bầu trời bao la. Biển cả mênh mông hay bầu trời bao la chính là cõi tâm thanh tịnh, là bản thể an bình của vạn loại chúng sinh. Phật cũng ở tâm, chúng sanh cũng ở tâm, có sự khác biệt về thể tướng nhưng không có sự khác biệt về thể tánh. Vậy, Tây phương chính là tâm thanh tịnh của mỗi người.



Nói Phật tại tâm hay nói Tâm tịnh độ tịnh là nói về lý lẽ, nhưng làm cho Phật hiển lộ ở trong tâm hay tâm được thanh tịnh để có cảnh tịnh, cần phải có công phu tu tập lâu dài. Con đường tu tập ấy có hai yếu tố cần thiết là: đúng chân lý và thiện tri thức trợ duyên. Điều này, không chỉ đúng trên con đường đạo mà đúng cả trong cuộc sống đời thường, nếu ta hoạt động mà không phù hợp với quy luật vận động thì sẽ thất bại và nếu hoạt động mà không có môi trường cũng như con người trợ giúp thì cũng thất bại. Hai bài kệ đều đúng vì nói lên hai yếu tố "lý" và "cơ" ở trên. Tâm phải tịnh thì cảnh mới tịnh là đúng chân lý, tịnh hay không tịnh do tâm. Nhưng nếu không có môi trường tu tập thuận lợi thì sự tịnh tâm khó bền vững, con người luôn có tính xã hội nên yếu tố tha lực đóng vai trò rất lớn trong vấn đề hình thành nhân cách và định hướng cuộc đời. Trên con đường tu tập ngoài nỗ lực cá nhân, nếu được Đức Phật và cộng đồng Thánh chúng trợ duyên thì sự thành tựu là chắc chắn.



Tóm lại, vãng sanh về Tịnh độ cần nhất tâm và có sự tiếp dẫn; khi có nhất tâm thì có cảm ứng tiếp dẫn của Phật, như người xưa thường nói: "Ái bất trọng bất sanh Ta bà / Niệm bất nhất bất sanh Tịnh độ", cả hai yếu tố thực chất chỉ là một thôi. Mỗi người đều có khả năng làm hiển lộ Đức Phật trong tâm khi ta nhớ Phật, hướng tâm về Phật trong mọi hoạt động của mình. Và ý nghĩa của vãng sanh chính là đi qua cuộc sống ô nhiễm, sống với cuộc sống thanh tịnh an vui, từ ác thế chuyển hóa thành thiện thế bằng cách tịnh hóa cõi tâm.


http://www.vietnamanchay.com/2011/03/khuon-vang-thuoc-ngoc-y-nghia-vang-sanh.html
http://www.giacngo.vn/phathoc/luockhao/2010/12/28/7AE219/

Friday, March 18, 2011

Japan Tsunami ... tượng Đức Địa-Tạng-Vương ở Nhật {MẦU NHIỆM KHÓ NGHĨ BÀN}




Chung quanh tan tác ngã nghiêng...Lạ lùng thay, tượng Đức Địa Tạng Vương vẫn đứng yên sừng sững ! Amazing !!!




'' Trải qua một cuộc bể dâu,


Những điều trông thấy mà đau đớn lòng ! ''


Thị trấn Sendai (仙 台) (phiên âm Hán Việt là: Tiên Đài), Nhật Bản.


Tiên = cõi tiên, fairy land






Trước khi bị động đất, tỉnh Tiên Đài có phong cảnh thực là thần tiên.


Xin mời quí vị xem dưới đây:






Tòa đô chính




Công viên






Đại lộ Jozenji




Cảnh vật thanh bình êm ả












Toàn cảnh Tiên Đài (Sendai)






Trước khi vào giấc ngủ xin bạn cùng tôi thắp lên một lời nguyện cầu cho nước Nhật, cho những nạn nhân trong cơn tai biến vừa qua... Xin một lần cùng nhau đồng nguyện.


















































































































































































































































































Thursday, March 17, 2011

TƯ CÁCH EM BÉ 9 TUỔI NHẬT BỔN...ĐÁNG KHÂM PHỤC.NGUYỆN THEO GƯƠNG EM. ...

Bà con nào là người Việt Nam đang gặp khó khăn tại Nhật cần giúp đỡ thì
liên hệ với anh. Xin ghi lại địa chỉ của anh Hà Minh Thành:

   
minhthanhjp@yahoo.com; điện thoại 09085381634…
doanhdoanh





     CẢNH SÁT NHẬT, GỐC VIỆT HÀ MINH THÀNH ĐANG CỨU NẠN TẠI VÙNG
FUKUSHIMA, TRAO ĐỔI THÔNG TIN VỚI BLOG PHAMVIETDAONV
     Blog Phamvietdaonv:

     Anh Hà Minh Thành là người Việt Nam hiện đang công tác trong lực
lượng cảnh sát Nhật Bản; Hiện anh Hà Minh Thành đang tham gia cứu nạn
động đất tại vùng Fukushima…Hôm trước anh Hà Minh Thành có thông tin
trên blog Phamvietdaonv địa chỉ email và điện thoại cá nhân của anh, bà
con nào là người Việt Nam đang gặp khó khăn tại Nhật cần giúp đỡ thì
liên hệ với anh. Xin ghi lại địa chỉ của anh Hà Minh Thành:

   
minhthanhjp@yahoo.com; điện thoại 09085381634…

     Cách đây vài hôm, một độc giả đã liên hệ với số điện thoại trên
nhưng đã gặp tiếng nói của một phụ nữ. Tôi đã email cho anh Hà Minh
Thành thì anh Thành cho biết: Điện thoại hiện anh đang giao cho con gái
lớn của anh đang tham gia cứu nạn với bố; Có thể do con gái anh Hà Minh
Thành không sõi tiếng Việt nên có thể bị hiểu nhầm…Bà con nào cần giúp
đỡ xin cứ liên hệ với số điện thoại và địa chỉ email trên…
     Hôm qua, Báo Tuổi trẻ đã liên hệ với Blog Phamvietdaonv muốn tìm
hiểu thêm về sự giúp đỡ thiện nguyện của anh Hà Minh Thành, tôi đã
thông tin với anh Hà Minh Thành và anh đã đồng ý đăng địa chỉ điện
thoại và email cá nhân của anh lên báo Tuổi trẻ để sẵn sàng hỗ trợ
những bà con người Việt Nam nào đang gặp khó khăn hoạn nạn ở Nhật …
     Sau đây là bức thư mới nhất của anh Hà Minh Thành kể về công việc
mà anh  đang tham gia tại vùng Fukushima…


    Xin chào anh Đào

    Em là Minh Thành đây. Anh và gia đình khỏe không ? Mấy ngày nay mọi
sự đều quay cuồng lên cả. Mở mắt cũng thấy xác chết, nhắm mắt cũng thấy
xác chết. Mỗi thằng tụi em mỗi đứa phải trực 20h/một ngày. Ước gì thời
gian dài 48 tiếng một ngày để mà còn đi tìm cứu người. Điện nước không
, thực phẩm gần như số không ? Di tản dân chưa xong thì lại có lệnh đưa
dân đi di tản tiếp.
     Em đang ở Fukushima, cách nhà máy điện Fukushima 1 khoảng cách
25km, có rất nhiều chuyện có thể viết nên thành sách về tình người
trong hoạn nạn.

      Ngày hôm kia em đã tìm thấy và cứu được một người VN. Anh ta tên
là Toàn đến từ Mỹ, kỹ sư nguyên tử lực làm việc tại nhà máy điện hạt
nhân Fukushima 1, anh ta bị tai nạn ngay cơn động đất đầu tiên, mọi thứ
hỗn loạn nên chẳng ai giúp anh ta liên lạc cả.

     Tình cờ biết được em đã liên lạc với Đại sứ quán Mỹ và phải công
nhận tụi Mỹ nó nhanh, ngay lập tức trực thăng của quân đội Mý đến bệnh
viện bốc anh ta đưa thẳng ra hạm đội 7.

     Còn lại một số tu nghiệp sinh VN ở trong vùng này thì em đang tìm
vẫn chưa có thông tin rõ ràng. Nếu có thông tin chính xác tên tuổi, nơi
làm việc của họ thì dễ tìm kiếm hơn. Ở Nhật cảnh sát không có quản lý
gắt gao về hộ tịch như ở VN và luật bảo hộ thông tin cũng khiến cho
việc tìm thông tin của họ cũng khó. Em gặp một phụ nữ Nhật có làm việc
chung với 7 cô gái đến từ VN làm việc với tư cách tu nghiệp sinh, chỗ
họ làm cách bờ biển khoảng 3km, bà ta nói rằng họ không biết tiếng Nhật
và lúc chạy loạn thì họ chạy theo bà ta, nhưng sau đó thì không biết
chạy đi đâu còn sống hay là chết.Trong đó bà ta chỉ nhớ tên một cô gái
tên là Nguyễn Thị Huyền (Có thể tên là Hiền) vì làm việc chung nhau.

     Nhân viên Đại sứ quán và chính phủ VN vẫn chưa thấy xuất hiện ở
đây, dù đọc trên báo mạng của VN thấy họ nói lo lắng cho dân VN rất
tốt, toàn xạo cả.

     Ngay cả cảnh sát tụi em còn đói khát tả tơi thì huống chi tới mấy
đứa nhỏ tu nghiệp sinh VN. Nỗi khổ nhất ở vùng này bây giờ là Lạnh,
Đói, Khát, không có điện, thiếu thông tin. Dân chúng thì vẫn bình tĩnh,
lòng tự trọng và luân lý của họ tốt nên chưa đến nỗi loạn nhưng nếu
tình hình này kéo dài thêm chừng 1 tuần nữa thì có khả năng tình hình
an ninh không thể kiểm soát nổi. Họ cũng là con người mà, khi cơn đói
khát đã vượt quá lòng tự trọng và nhân cách thì cái gì cũng phải làm
thôi. Chính phủ đang lập cầu không vận thực phẩm và thuốc men vào vùng
này nhưng chỉ như muối bỏ biển.

     Có nhiều chuyện muốn kể cho anh nghe để đăng trang tin của anh
nhưng mà nhiều đến độ bây giờ em cũng chẳng biết gì mà viết nữa.

     Có một câu chuyện cảm động ngày hôm qua một đứa bé Nhật đã dạy cho
một người lớn như em một bài học làm người.

     Tối hôm qua em được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự
trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng
rồng rắn những người xếp hàng em chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi,
trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại
xếp hàng cuối cùng, em sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn.
Nên mới lại hỏi thăm.Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì
động đất  và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến
trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị
nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói
nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp.
Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe em hỏi đến thân
nhân. Nhìn thấy nó lạnh em mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người
nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của em bị rơi ra ngoài, em
nhặt lên đưa cho nó và nói: " Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn,
khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói".
     Thằng bé nhận túi lương khô của em, khom người cảm ơn. Em tưởng nó
sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi
thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào
thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.Ngạc nhiên vô
cùng , em hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời:
" Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú
phát chung cho công bằng chú ạ".


     Em nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để mọi người không
nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã
có thể dạy em một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài
học vô cùng cảm động về sự hy sinh.
     Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian
khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ
đại. Đất nước này đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự
điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân
biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.

     Nghĩ lại câu nói của ông già Fuwa nguyên chủ tịch Đảng CS Nhật giáo
sư dạy em về Tư bản luận đã nói rằng " Nếu Mac sống lại, ông ta sẽ thêm
một câu vào trong cuốn Tư bản luận đó là " Chủ nghĩa CS chỉ thành công
trên đất Nhật".
     Vài dòng gửi cho anh, chúc anh khỏe .Tới giờ em vào phiên trực nữa
rồi.
    Chúc anh và gia đình vạn sự an khang.

    Hà Minh Thành

    Tái bút:
     À, quên. Số điện thoại em ghi là số điện thoại cá nhân của em, hiện
tại con gái lớn của em mới tốt nghiệp y tá và cháu đang tham gia công
tác cứu trợ thiện nguyện trong vùng này, em đưa cho cháu dùng điện
thoại của em cho tiện liên lạc. Cháu không rành tiếng VN nên chắc bị
hiểu lầm như vậy.
    Được đăng bởi Phạm Viết Đào-Nhà văn vào lúc 09:58
     Gửi Email Bài đăng Này BlogThis ! Chia sẻ lên TwitterChia sẻ lên
FacebookChia sẻ lên Google Buzz
    2 nhận xét:
    Việt gốcnói...
     Có ý nghĩa thế này mà người ta lại chặn blog Phạm Viết
Đào nhỉ
    10:32 Ngày 16 tháng 3 năm 2011
    Hà Minh Thànhnói...

     Nho anh Dao dang tiep gium . Cach day 1h , em da tim va lien lac
duoc voi 1 co gai nguoi Viet ten la Duong Le Thanh Thao du hoc sinh VN
o trong vung Fukushima. Xin nho anh thong bao gium tren trang cua anh
de neu than nhan cua co ta neu co doc duoc cho ho an tam.

     Co be Thanh Thao nay hien dang roi khoi vung Fukushima di tan sang
tinh khac voi mot so gia dinh nguoi Nhat. Hien tai co be an toan. Em da
chi dan cach di tan ve Tokyo bang duong huyet mach quoc lo 4 cua Nhat.

     Ngoai ra nhung ba con nao khac can tim thong tin nguoi than o trong
vung Fukushima thi lam on cho em biet chinh xac so dien thoai, dia chi
cuoi cung de em co the tim kiem

    Cam on anh Dao
    Ha Minh Thanh



Tin này CN cũng nhận được từ email...