Monday, September 12, 2011

NGHỀ VỢ CHỒNG

Thầy Thích Trí Siêu.

Có bao giờ bạn nghĩ đời sống vợ chồng cũng là một nghề không? Chắc chắn mọi người đều nghĩ vợ chồng là chuyện tình cảm yêu đương, cớ sao lại gọi là một nghề?...
Vào ngày 7 tháng 1 năm 2008, có một người Mỹ gốc Việt, 38 tuổi đã ném bốn ðứa con nhỏ từ bốn tháng đến ba tuổi trên một chiếc cầu tại tiểu bang Alabama, Hoa Kỳ. Theo tin tức thì hai vợ chồng anh thường cãi nhau suốt ngày, hầu như không ngày nào mà hàng xóm không nghe vợ chồng anh to tiếng mắng chửi nhau. Ngoài việc xung đột, bất đồng ý kiến với vợ, anh còn uống rượu và xài thuốc kích thích, nên không kiềm chế nổi cơn sân. Vào ngày nói trên, sau khi cãi nhau với vợ, anh xách bốn đứa con lên xe và đem ra cầu liệng xuống sông, sau đó cảnh sát đã tìm ðược xác của bốn đứa trẻ này. Khi ra tòa anh ðã thú tội và nhận án tử hình.
Câu chuyện này ðã làm rung động giới truyền thông Mỹ nói chung và giới cộng đồng Việt Nam nói riêng.
Ở Việt Nam, những chuyện vợ chồng xung đột, cãi vả, mắng chửi hoặc đánh nhau bể đầu, chảy máu không phải chuyện lạ, nhưng ở một xứ văn minh như Hoa Kỳ mà xảy ra đưa tới án mạng giết bốn đứa con thơ như vậy quả thật là khủng khiếp.
Ở đời nam, nữ lớn lên cưới hỏi nhau là lẽ tự nhiên, không ai thắc mắc tại sao phải như vậy. Thế nhưng đến khi gia đình vợ chồng tan vỡ, ly dị, chửi nhau, đánh nhau, và có lúc giết nhau thì người ta lại ngạc nhiên hỏi: "Ủa, tại sao lại có thể xảy ra như vậy?"
Thông thường, trước khi đi làm kiếm tiền, người ta phải đi học để có nghề trong tay, sau đó mới đi xin việc làm. Một người muốn làm bác sĩ, ít nhất phải học xong tú tài, rồi thi tuyển vào đại học y khoa, và học từ bảy đến mười năm, sau đó mới được phép ra mở phòng mạch. Một người muốn làm kỹ sư cũng phải qua tú tài, rồi thi tuyển vào các trường kỹ sư, học tổng cộng ít nhất năm năm, sau đó mới ra hành nghề kỹ sư. Trong xã hội, tất cả ngành y tế, kỹ thuật, khoa học, v.v... các nhân viên đều phải được học nghề và huấn luyện trước khi được mướn. Và nhiều khi đang hành nghề, hàng năm vẫn phải đi học thêm khóa tu nghiệp để cập nhật hóa những kiến thức mới.
Trong khi đó đa số người ta lập gia đình vào lứa tuổi trung bình từ 18 đến 25, mà không có một chút khái niệm căn bản tối thiểu về đời sống gia đình, tâm lý, sinh lý, tình cảm. Họ chỉ biết xưa nay thấy ai cũng lập gia đình cho có ðôi thì làm theo, vậy thôi.
Có bao giờ bạn nghĩ đời sống vợ chồng cũng là một nghề không? Chắc chắn mọi người đều nghĩ vợ chồng là chuyện tình cảm yêu đương, cớ sao lại gọi là một nghề?
Chữ nghề nghe có vẻ vô tình quá!
Vì nghề là một việc làm kiếm tiền, trong đó không có tình cảm gì hết. Nếu tôi là bác sĩ giỏi chữa bạn hết bệnh thì bạn phải trả tiền cho tôi. Nếu tôi là kỹ sư giỏi, thợ giỏi thì chủ phải trả lương cho tôi, hai bên không có tình cảm gì hết. Nếu bạn mở tiệm làm nhà hàng, nấu ăn ngon thì sẽ đông khách. Mới nhìn qua các cơ sở y tế, kỹ thuật, thương mại dường như không có tình cảm, nhưng thật ra đều có tình cảm bên trong. Nếu bạn là bác sĩ giỏi mà không có tình người, xem bệnh nhân như cỏ rác thì chắc chắn họ sẽ không tới và bạn sẽ ế khách. Nếu bạn là kỹ sư giỏi mà phách lối, làm tàng không biết kính nể sếp trên thì họ sẽ đì bạn, không tăng lương hoặc kiếm cớ đuổi bạn. Nếu bạn nấu ăn ngon mà không khéo tiếp đãi, ân cần phục vụ khách hàng thì họ sẽ bỏ đi ăn tiệm khác. Bất cứ một cơ sở, hãng xưởng nào cũng cần những nhân viên giỏi, ngoài việc rành nghề còn phải biết giao tiếp cư xử với kẻ trên người dưới một cách hòa thuận và có tình người thì mới thành công, phát triển.
Gia đình cũng là một cơ sở nhỏ (small business), trong đó cả hai vợ chồng đều là chủ nhân và đồng thời cũng là người làm. Cả hai cần phải biết hợp tác với nhau về khả năng lẫn tình cảm để đóng góp xây dựng "cơ sở" mang tên là "gia đình" được hạnh phúc. Mỗi người cần phải biết bổn phận cũng như quyền lợi của mình.
Thế nhưng rất tiếc, sau khi trải qua thời trăng mật của "tình yêu", người ta thường quên đi bổn phận mà chỉ chú ý tới quyền lợi, đòi hỏi, mong muốn người kia phải làm theo ý mình, chiều chuộng mình, phục vụ mình.
Nếu bạn đồng ý với quan niệm "gia đình là một cơ sở nhỏ" thì vợ chồng cũng là một nghề, trong đó người chồng cần phải học nghề làm chồng, và người vợ cần phải học nghề làm vợ. Con người ta mới sinh ra không ai tự nhiên biết nói, biết đọc, biết viết, mà cần phải được dạy nói, dạy đọc, dạy viết. Cái gì cũng phải học thì mới biết làm. Vợ chồng là một nghề làm suốt cuộc ðời, vậy mà không có trường hay lớp nào dạy.
Cùng lắm, trước khi gả con gái về nhà chồng thì người mẹ dạy con vài lời về cách làm dâu.
Đến ngày làm lễ cưới ở nhà thờ hay trong chùa thì các cha và quý thầy cũng chỉ khuyên vợ chồng ăn ở hòa thuận và chung thủy với nhau.
Nghĩ lại ở đời chưa có cái nghề nào, trong đó người ta không được dạy chút nào mà phải vô làm ngay như nghề vợ chồng. Có lẽ người ta nghĩ cái nghề này không cần học, cứ làm đại thì từ từ sẽ biết, tiếng Pháp gọi là "apprendre sur le tas", tạm dịch là "vừa làm vừa học", hên thì hưởng, xui thì chịu.
Ngoài ra nghề vợ chồng không phải thích thì làm, chán thì nghỉ dễ dàng như các nghề khác. Đương nhiên thời nay người ta có thể lấy nhau vài năm rồi ly dị, nhưng nếu có con thì vấn đề ly dị, chia gia tài thật là nhiêu khê, phiền toái. Vì thế có những cặp chán ghét nhau mà vẫn phải sống chung vì con cái, kinh tế, thể diện, hay truyền thống, v.v...
Tình yêu suông không đủ đem lại hạnh phúc. Tình yêu chỉ là ðộng cơ thúc đẩy hai người đến với nhau, nhưng sống chung hạnh phúc là một việc khác. Nó đòi hỏi mỗi người phải biết cách cư xử với nhau.
Trong các đạo giáo gọi đó là "đạo vợ chồng". Đạo vợ chồng thường chỉ dạy "bổn phận" (duty, devoir) của vợ chồng. Biết được "bổn phận" cũng là một điều đáng quý rồi, nhưng vẫn chưa đủ đem lại hạnh phúc, nó chỉ giúp cho gia đình sống bình yên, không sóng gió.
Giống như một nhân viên biết bổn phận của mình là đi làm chăm chỉ, đúng giờ, nhưng chưa chắc anh ta làm việc giỏi, biết tăng lợi nhuận cho chủ. Do đó ngày nay, các hãng xưởng phải gửi nhân viên đi học thêm các lớp tu nghiệp để nâng cao năng xuất. Người nhân viên cũng có quyền lợi như được nghỉ hè một năm hai tuần hay một tháng.
Cũng thế, ngoài "bổn phận" (hay trách nhiệm), người vợ và chồng cũng nên biết mình có những "quyền lợi" gì để không bị đàn áp, bóc lột, lường gạt. Ngoài bổn phận và quyền lợi, vợ chồng cần phải học hỏi thêm những cách thức xây dựng hạnh phúc, gọi tắt là nghệ thuật sống (art of living).
Do đó chữ "nghề" vợ chồng bao gồm nhiều nghĩa: bổn phận, trách nhiệm, đạo nghĩa, quyền lợi, và nghệ thuật.
Nếu được học một chút "nghề" vợ chồng, ít nhất là "bổn phận" thì đã không có những người chồng say rượu, vũ phu đánh đập vợ con, hoặc như người đàn ông ném bốn đứa con xuống sông ở trên, làm tan nát gia đình; không có những ngýời vợ lẳng lơ, say mê cờ bạc, phá hoại gia cang.
Bên đạo Chúa, có những lớp dạy về đời sống gia đình cho những cặp vợ chồng sắp cưới, giúp họ tìm hiểu về tâm sinh lý, tình cảm nam nữ, cách sống làm vợ, làm chồng, làm cha mẹ, hiểu biết về những khó khăn thử thách của đời sống gia đình sau khi cưới, cách giáo dục con cái trở thành người tốt trong xã hội, v.v... Ðây là một điều rất hay cần được bắt chước học hỏi.
Trong đạo Phật, mặc dù nhấn mạnh về sự giải thoát sanh tử luân hồi, đức Phật vẫn không quên dạy cho người tại gia cư sĩ những phương pháp sống hạnh phúc trong cuộc đời như trong các kinh Thiện Sinh, Bảy Loại Vợ, Người Vợ Mẫu Mực, Người Cư Sĩ, Hiền Nhân, v.v... Song le những kinh này không được khai triển rộng rãi nên ít người để ý học hỏi và áp dụng trong cuộc sống.
Có những người suốt ngày ngồi thiền, niệm Phật, tụng kinh và quên mất bổn phận làm vợ làm chồng, làm cha mẹ, khiến người hôn phối đâm ra oán ghét đạo Phật và nghĩ rằng các thầy đã làm mất hạnh phúc gia đình của họ. Từ đó gia đình trở nên xào xáo, bất hòa, càng tu vợ chồng càng cãi nhau, giận nhau rồi cho là tại tu nên đổ nghiệp, ma phá..
Họ đâu ngờ tu một cách ích kỷ, chỉ biết phần mình và bỏ mặc bổn phận nên mới sinh ra phiền não như vậy. Do đó người Phật tử thông minh, khéo léo là người biết dung hòa đời sống gia đình và tâm linh.



Thích Trí Siêu






Phong Tục Ăn Chay Ấn Độ Và Món Ăn Đề Hồ Trong Kinh Phật – Bánh Chapati

                                                        

Tối qua sau khi Pháp Đạt sắp xếp quần áo để chuẩn bị cho chuyến đi Trung Quốc trong thời gian tới của mình thì vô tình thấy được cái đĩa “Về thăm đất Phật” của Chùa Hoằng Pháp do GĐPT Thiện Hoa 3 tặng trong dịp Chu Niên 18 vừa qua.




Phải nói thật là ngạc nhiên khi xem những cái đĩa này, trước giờ Pháp Đạt vẫn biết Ấn Độ là một nước đang phát triển với trình độ cộng nghệ thông tin đang đứng vị trí cao và theo thống kê hiện Ấn Độ là một nước có nền kinh tế mà sức mua ngang giá đứng hàng thứ 4 trên thế giới, và đứng hàng thứ 12 với GPD tính theo đô la Mỹ. nhưng sao xã hội của họ trong phim lại nghèo thế, thật không thể tin vào mắt của mình. Nhà cửa nghèo nàn, dân chúng lam lũ, trẻ con thất học, sống trong hoàn cảnh ngay cả những việc vệ sinh tối thiểu cũng không có như đánh răng cây, đi chân đất, phân bò thì được nắn lại và ốp lên bất cứ thứ gì có thể ốp như trường tường nhà, thân cây, bất cứ thứ gì dơ hay sạch đều cũng được đội lên đầu, một xã hội Ấn Độ hiện nay đem so với xã hội Việt Nam thời những năm 80 đôi khi Pháp Đạt vẫn cảm thấy Ấn Độ thời nay chưa thể bằng được xã hội thời xưa của mình, đó là cái ngạc nhiên thú vị thứ nhất của Pháp Đạt.



Cái thú vị thứ hai mà đã làm Pháp Đạt ngạc nhiên là khi nghe và thấy cảnh một cái chợ tại Ấn không bán đồ ăn mặc như thịt, cá v.v.. tất cả chỉ là rau, đậu và củ … Một xã hội gần như con người tại đây đã và đang ăn chay toàn diện. Thật không thể tin nổi. Và sau khi tìm hiểu thì được biết rằng ở xã hội Ấn Độ thì có đến hơn 80% dân số theo Ấn Độ giáo và một điều ngạc nhiên là đạo này cũng khuyến khích con người ta ăn chay, chính vì thế nên thật không khó để kiếm một món ăn chay ở xứ Ấn Độ và các anh chị em cũng sẽ đừng ngạc nhiên khi đi dạo vào một chợ nào đó mà không thấy có một ai bán cho các anh chị em một thứ gì mà liên quan đến thức ăn mặn nhé.







Và đây là cái mà Pháp Đạt muốn gửi đến trong bài viết đó là món ăn Đề Hồ và Bánh Chapati trong xã hội Ấn Độ. Đã từ lâu mình đã biết khi xưa Vua cha của A Xà Thế bị giam trong ngục và được Thái Hậu nuôi dưỡng mỗi ngày bằng món Đề Hồ, nhưng sự thật món Đề Hố đó làm bằng gì, hình dáng ra sao. Nhân dịp này mình sẽ cùng tất cả anh chị em áo lam tìm hiểu nhé.



Món Ăn Đề Hồ hay còn gọi là Kheer:



Như chúng ta đã biết từ vài nghìn năm qua ở xứ Ấn Độ, bò sữa được xem là Mẹ của Quá Khứ và Tương Lai nên chăng vì lý lẽ đó mà có những món ăn cực kỳ sang quý đã được làm từ Sữa Bò, trong các món ăn đó đã có món Kheer hay còn gọi là Đề Hồ, món ăn này được chế biến từ Sữa và Gạo thơm, trong kinh đức Phật dạy, nó đã từng được ví như diệu pháp tối thượng, ngon ngọt như nước cam lồ. Vì thế nếu anh chị em nào đã có duyên đến với Ấn Độ thì đừng bao giờ bỏ qua món ăn vô cùng bổ dưỡng và sang quý này nhé.







Món bánh Chapati:



Đây là món bánh được làm bằng bột, rồi dùng tay hoặc chày cán dẹp ra cho thật mõng y như cách làm bánh tiêu của bên mình, chính vì y như cách làm bánh tiêu của mình nên khi đưa vào chảo chiên nó cũng phồng ra y như vậy, tuy nhiên nó lại không ngọt như bên mình vì bánh này không có bỏ thêm những thứ nguyên liệu như đường và bột mè như bánh tiêu Việt Nam





Bánh Chapati được chiên phồng lên như bánh tiêu Việt Nam



Ngoài ra bánh Chapati còn được làm bằng cách khác đó là nướng, chúng ta sẽ thấy họ dùng một cái lu (cái lu mà người Việt Nam vùng quê thường dùng để đựng nước), sau khi người ta nặn bánh xong, họ sẽ ốp chăt vào thành bên trong cái lu, chờ khoảng 3-5 phút họ sẽ dùng một cây xiên bằng sắt để móc nó ra ngoài. Tuy nhiên có một việc mà Pháp Đạt cũng hơi rợn người đó là bên trong cái lu lửa dùng để nướng bánh được họ lấy từ phân bò phơi khô để nướng bánh (xã hội Ấn Độ dùng phân bò làm chất đốt giống như Việt Nam chúng ta thương hay dùng than vậy).





Bánh Chapati sau khi nướng



Bánh Chapati đã được đại đa số người dân Ấn Độ (dù giàu có hay nghèo hèn, dù giai cấp cao hay đến giai cấp thấp) dùng làm món ăn chính hằng ngày (nó được ví như cơm ở Việt Nam). Món bánh này thường được họ chấm ăn với nước cà ri được làm từ đậu (vàng hay đen) và khoai tây



Đặc trưng của xứ Ấn Độ là ăn bằng tay, nên tất cả các món đều được làm hơi sánh lại chứ không lỏng bỏng nước như ở Việt Nam, vì thế nếu các anh chị em nào đã từng đến Ấn Độ thì nên thử qua món ăn Đề Hồ và Bánh Chapati với nước cà ri nhé. Và các anh chị em sẽ tự cảm nhận và hiểu được người Ấn sống và ăn uống lạ lùng đến thế nào !

Pháp Đạt

http://gdpttunghiem.com/2011/06/07/phong-tuc-an-chay-an-do-va-mon-an-de-ho-trong-kinh-phat-banh-chapati.html