Thursday, March 1, 2012

Bánh bò nướng bột gạo với đường thốt nốt


By KitchenAid  







công thức này làm ra bánh mềm - không dai lắm - nhưng ráo và dai hơn bánh gan.

6 trứng gà
1 lon cốt dừa
1 cup đường (hôm nay tôi dùng đường Thốt Nốt - 2 cục cũng khoãng 1 cup)
2 gói bột nổi Alsa
2/3 cup bột gạo
1/3 cup bột năng
dầu lá dứa
1 gói vani

Trứng, cốt dừa, đường, bột nổi trộn chung dùng máy hand mixer đánh tan low speed số 2.
Cho bột vô đánh tiếp + dầu lá dứa + vani (lần này tôi dùng đường thốt nốt, nên không cho mầu dầu lá dứa)
để vô microwave ủ 30 phút đem ra đổ khuôn nướng.
cho khuôn vô oven để nóng trong khi lò để preheat 350*F -- lấy ra thoa dầu - để ngay trên lò nấu có vặn nóng -
Rây bột vô khuôn nóng nghe "xèo xèo" để vô lò nướng 50 phút.
Thử thấy bánh không dính là chín ... đem ra để nguội 5 phút rồi gở bánh ra để trên rack. 



http://forums.chotnho.com/showthread.php?t=33473

Phương pháp giải sao hạn cho năm xui

CN chỉ nói đại về vấn đề này thôi nha các bạn ,có gì sai thì xin các bạn góp ý nhé .

 Theo giáo lý nhà Phật thì những gì mình gặp phải trong kiếp này là do kiếp trước mình đã gây tạo ,CN rất đồng ý ,nhưng mình có thể chuyển nghiệp nặng thành nhẹ ......giống như  HT Thích Thanh Từ đã giảng : 1 tô muối mà bỏ trong cái nồi  thì nó mặn kinh khủng ,nhưng khi bỏ nó vào cái lu thì sẽ lạt bớt , và khi bỏ vào biển thì  chẳng thấm vào đâu .....hạt muối ví như cái nghiệp của mình ,và cái nồi , cái lu và biển thì ví như  là phước đức của mình .....Sư Phụ của CN thường dạy : mỗi ngày con phải ráng tu ,tích lũy nhiều phước đức ,cũng giống như mình đi "cày " ,bỏ tiền vào nhà bank vậy ,nhưng đây là bank công đức ......con cũng phải trả nghiệp vậy nhưng rất nhẹ ,khg đến nổi nặng nề ......cho nên gặp năm xui xẻo qúa ,thì mỗi ngày mình phải ráng lạy Phật sám hối thật lòng ,phải tận trong đáy lòng ăn năn ,sám hối dữ dội lắm thì mới tiêu trừ được nghiệp chướng nhiều đời ,nhiều kiếp của mình ......khi CN gặp việc gì phiền não qúa thì tụng Bát Nhã Tâm Kinh và trì chú Chú Đại Bi  khoảng 100 biến (lần )....lạy Phật khoảng 1 tiếng đồng hồ .....sau đó thì vui vẻ lại và trong tâm hồn rất an lạc....đồng thời phải làm phước thêm như gởi tiền cúng Chùa ,phóng sanh ,giúp đỡ những cảnh đời bất hạnh .....mỗi ngày mình phải ham kiếm phước vậy đó giống  như ham tiền vậy , thì bản thân mình và gia đạo mới bình an ,khg bị xào xáo.....Nhớ lại nhiều cảnh hồi xưa ,mình phải trả nghiệp 1 cách thảm khốc , giờ nhớ lại mà còn rùng mình ,rởn óc .....khoảng 10 năm về trước CN gặp ngay sao La Hầu , cả năm mình xui  xẻo kinh khủng , nữa năm đầu mình bị bệnh nặng muốn  chết luôn   ,bác sĩ nghi là CN bị bệnh ung thư , cả ngày đêm hành mình  đau nhức khg ngủ được ,khổ sở tận cùng , khó chịu kinh khủng ,sống cũng khg được mà chết cũng khg xong ....cái thứ dở dở ương ương đó mới làm mình như rớt xuống tận vực thẳm sâu tối .....nhưng cũng may phước biết Đạo Phật ,ngủ khg được thì mình ráng niệm Phật , mới đầu niệm vọng tưởng qúa chừng ,nhưng sau đó CN mới nghỉ ra cách mở máy niệm Phật nào mà mình nghe thấy thích và niệm theo liên tục ,tuần đầu thì vọng tưởng nhiều lắm ,nhưng tuần thứ 2 thì đỡ đỡ ,và tuần thứ 3 thì nhập tâm lắm ,và đến tuần thứ 4 thì khg cần máy niệm Phật nữa , tự nhiên là trong đầu như có tiếng vang niệm Phật cả ngày lẫn đêm ,ngủ thì thôi mà thức giấc là tự nhiên nghe tiếng niệm Phật liền .......đến 1 ngày tự nhiên CN cảm giác như mình là riêng và cái xác là riêng ,như có 2 người khác nhau trong thân này vậy ......và biết rất rõ là cái xác mình đang bị bệnh đau đớn lắm ,nhưng mình thấy khg đau ,và niềm an lạc trào dâng ,1 cảm giác rất vui ,1 niềm vui khg tả nổi .....cái vui mà từ nhỏ tới giờ khg thể nào có được .....cảm giác như mình đang ở cõi trời nào đó ,nó vui dữ lắm ,khg biết diễn tả sao nữa .....CN được 2 ngày thì mất , đến giờ thì tu hoài mà khg có lại được ......Sư Phụ bảo : phải bỏ luôn cái vui đó ,tu làm sao mà thấy tâm rỗng không ,thì mới tu đúng .....tu sao mà buông càng nhiều càng tốt ,buông cho tới khg còn gì để mà buông thì mới đạt Đạo ngay trong đời thường đầy đau khổ này . CN cũng rất may mắn gặp được vài vị Sư Phụ rất giỏi và rất tốt ,chỉ dạy CN rất tận tình .... nhờ vậy mà CN buông bỏ rất nhiều ,nhiều tật xấu cũng buông luôn .....CN có 2 vị SP ,người thì ngọt ngào ,nhỏ nhẹ chỉ dạy lắm .....còn ông SP kia thì chê mình thẳng cẳng , mới đầu chưa biết ý ,CN sùng dễ sợ ,nhưng sau này biết ý rồi ,bị SP chê là mình vuốt đuôi theo SP tự chê mình luôn .....riết rồi ông SP bảo : Thầy cũng bó tay với con luôn ,dạy con mà lo vuốt đuôi theo hoài .....SP đâu biết mình làm vậy cho SP mắc cười nên khg  chê mình nữa .....phải mánh chút chớ ....)))  mà thật ra tại SP khó qúa thôi ,chứ mình thấy mình perfect lắm mà , 101 điểm luôn á .....sao cứ bị chê hoài vậy ta ????

 Còn ai muốn hết xui thì xin giúp xây Chùa đi nha ,bảo đảm là phước như Đông Hải ,thọ tựa Thái Sơn luôn á ......bỏ tiền ra chút đi  mà mình hết xui xẻo,hết bệnh hoạn  thì chắc cũng nên làm há các bạn  ?....


Thiền Viện Trúc Lâm chi nhánh ở Tiền Giang đang xây dựng

Các Thầy đang dự định xây lên 1 Thiền Viện lớn nhất ở Tiền Giang .


                    Thầy  Thích Thông Phương đang  trụ trì Thiền Viện Trúc Lâm Đà Lạt mặc đồ màu nâu sậm  đến viếng thăm  khu đất đang xây dựng ở Tiền Giang ....




    Hiện tại  ở nơi này là Tiền giang đang  xây lên 1 thiền viện   , cần chi phí rất nhiều ,mà chủ trương của Hòa Thượng Thanh Từ là không cho đi quyên góp .....cho nên các Thầy trong thiền viện không biết làm sao mà xoay sở cho nổi  .CN thấy tội nghiệp qúa nên liều mạng đăng đại lên ,có ai quở phạt thì tìm CN nhé ...))). Mới ban đầu chỉ là 1 đám rừng đước và nước mênh mông ,vì những khu đất bằng phẳng gần chợ thì xin giấy phép chính quyền  khg cho  , cái con đê đó là các Thầy phải đổ đất lên cho có đường đi vào ,và muốn làm 1 con đường dài từ ngoài đường lộ vào tới trong phải tốn khoảng 100,000 đô .  Dân cư quanh vùng đó thì người nào cũng nghèo cháy túi , làm sao mà các Thầy lo cho xuể 1 công trình lớn như thế này ,thấy mà rầu ,  CN  đăng lên đây với hy vọng  có nhà hảo tâm ,tốt bụng nào muốn giúp đỡ  thì xin liên lạc qua email của CN: ngocnguyen0908@yahoo.com ,để CN có thể cho địa chỉ liên lạc trực tiếp với các Thầy .

 Hôm bửa CN có nghe được Thầy Thông Triết giảng trên Chùa Giác Lâm ,Thầy kể về sư tích của ông vua Lương Võ Đế . Sở dĩ ổng làm vua được là do tiền kiếp ổng là 1 người tiều phu đi đốn củi trong rừng ,1 hôm tình cờ đi ngang Chùa bị bỏ hoang trong lúc chiến tranh ,vào Chùa thấy nóc nhà ngay ở  trên đầu tượng Phật  lủng 1 lổ ,nắng rọi ngay cái đầu của tượng Phật . Động lòng trắc ẩn ,ông tiều phu ấy mới leo lên lợp mái  nhà ngay chổ lủng đó lại .....chỉ với 1 hành động nhỏ đó mà khi chết và tái sanh lại ,ông tiều phu đó được làm vua ,và là vua Lương Võ Đế ......vì thế những gì chúng ta làm hiện nay sẽ khg bao giờ bị mất , tiền bạc tài sản có thể bị mất mát hao hụt ,nhưng phước đức mình tạo sẽ theo mình như bóng với hình ,khg ai có thể giật lấy đi được .....
Như mình giúp đỡ xây dựng Chùa ,có nơi cho mọi người tu học ,ngộ Đạo thì phước đức của mình vô lượng ,vô biên .....mà đâu phải có 1 đời ,có thể là 5,6 đời sau nữa để lại cho con cháu của mình có chổ nơi tu tập ,cho chúng học nhiều việc lành ,thiện  ........CN nghe nhiều băng giảng là  khi mình giúp xây dựng 1 cái Chùa ,là trên cõi trời tự nhiên có 1 biệt thự lộng lẫy đang chờ mình lên đó hưởng .....cho nên công đức xây Chùa thật to lớn .

Theo như hình này nếu mình giúp đỡ xây con đường cho mọi người vào Chùa tu thì mình sẽ có phước gì nhỉ ?  Để đi hỏi lại mấy ông sư phụ xem ,hong dám nói ẩu ,sợ mang tội lắm  ....

Mái Chùa che chở hồn dân tộc 
Nếp sống muôn đời của tổ tông .

Monday, February 27, 2012

Phương pháp giữ gìn phước báu


Sunday, February 26, 2012

Không Nên Làm Ô Nhiễm Hư Không _ HT Tuyên Hoá giảng trong Khai Thị 4


Chúng ta cùng với hư không là một, chúng ta có những vọng tưởng gì, tự nhiên chúng ta sẽ phát ra những ý vị cùng loại, làm đầy ắp hư không. Hư không đã bị ô nhiễm, chúng ta lại hấp thụ khí ô nhiễm vào mình, bèn sanh ra tật bệnh, nhẹ thì thân thể không thơ thới, nặng thì ôi thôi!
Những vọng tưởng về tà tri tà kiến của chúng ta, như các tâm sát sanh, trộm cướp, tà dâm, nói dối, sân hận, ghen ghét, những loại tâm chướng ngại, đều chứa đựng độc tố ở bên trong, nên khi chúng phát ra sẽ làm cho không gian bị ô nhiễm. Bởi không gian chứa nhiều độc tố, thành thử hấp thụ chúng vào cơ thể, cơ thể sẽ trúng độc, các tế bào sẽ biến thể, nạn nhân nếu không mắc chứng ung thư thì cũng là một loại bệnh nặng, không vượt qua được. Bởi lý do đó, chúng ta phải làm sao cho tư tưởng và hành vi lúc nào cũng chánh đại quang minh kẻo trời đất bị nhiễm thêm độc khí. Vũ trụ mà bị tràn ngập độc khí, thì chúng sanh toàn thế giới phải trúng độc mà tử vong,.
Vọng tưởng của chúng ta mang tính cách bất thiện, độc khí trong hư không sẽ tăng thêm một chút ít; vọng tưởng của chúng ta mà thiện thì cái ý vị tốt lành trong hư không cũng sẽ tăng thêm. Ðộc khí nếu đầy ắp hư không sẽ vạn lần tàn khốc hơn bom đạn nguyên tử.
Trong con người của chúng ta, cũng có đạn nguyên tử, đạn khinh khí, đạn hạch tâm. Nếu trong tâm không có thứ này thứ kia, thì trên thế giới cũng không có hiện tượng này, hiện tượng kia. Cái đó nghĩa là, bên trong có cái gì thì bên ngoài cũng hiện ra cái đó, nếu trong không có gì, ngoài cũng không thấy có gì biểu hiện, như câu nói: "Vạn pháp duy tâm tạo."
Người xưa có câu: "Thiên hạ bổn vô sự, dung nhân tự nhiễu chi," nghĩa là thiên hạ tự nó chẳng có chuyện gì, có chuyện là do người gây rắc rối. Ðây là ám chỉ những kẻ ngu si, nhận thấy cái nầy thật, cái kia thật, thật này thật kia, rồi chết cũng thật, mà chính mình chẳng hiểu chết ra sao, đáng thương quá!
Kẻ ngu si, sống trong thế gian, nào điên đảo, nào phiền não, nào tranh cãi, chẳng bao giờ thôi. Ở ngoài không có, ở trong thì có ; ở trong không có, trong giấc ngủ thì có. Có cái gì? Có vọng tưởng. Vọng tưởng rối bời, tâm không thanh tịnh. Phải nhớ rằng vọng tưởng chính là hòn đá buộc chân người tu đạo, trở ngại cho chúng ta khó thành tựu đạo nghiệp.
Các vị coi! Người ta đúng là một quái vật, chính mình lại không nhận ra mình là quái vật, còn coi tấm thân này là quý giá phải yêu thương bảo vệ, lúc nào cũng nghĩ tới nó. Phải uống viên thuốc bổ vitamin đi! Sống thêm vài năm nữa! Bất cứ ai, linh mục, mục sư, hòa thượng, phần đông cứ mỗi ngày phải uống những viên vitamin, coi như đó là nguồn sinh lực, nguồn khang kiện, một phương cách duy trì sinh mạng, trường sanh bất tử.
Bây giờ tôi nói cho quý vị nghe! Hãy bớt vọng tưởng đi, cái đó còn hữu dụng hơn bất cứ thứ thuốc bổ nào. Không tin sự thật đó thì quả là quá si mê. Ðó là đạo lý chân chánh, không thể không tin, nếu như không tin tức là không có trí huệ. Người không có trí huệ thì không biết tin vào chân lý.
Thế nào là chân lý? Chân lý là đạo lý chân chánh. Lấy một thí dụ, người có nhiều lòng dục, thì dùng thuốc bổ gì cũng vô hiệu. Lý do là ở tính chất của chữ "lậu," lậu tức là thấm ra, thoát ra ngoài.
Người đó không hiểu rõ ý nghĩa của phép dưỡng sanh chân chánh: thanh tâm quả dục, giữ tâm trong sạch, ít dục vọng. Chúng ta là kẻ tu hành, đầu tiên là bỏ ái trừ dục, một quy tắc căn bản, nếu không, dù có tu đến tám vạn đại kiếp cũng chẳng thành tựu được gì.
Tôi từ San Francisco đến Vạn Phật Thánh Thành giảng kinh, lẽ dĩ nhiên tôi phải nói đúng sự thật, khiến quý vị hiểu rõ thực tánh của việc tu đạo. Nếu tôi không nói thật cho quý vị hay thì trời lạnh như thế này, tất cả đều ngồi ở trong giảng đường sẽ bị gió lạnh xâm nhập, nếu như không đạt được chân lý, thì công chịu lạnh chẳng được ích gì, cứu vãn không lại.
Ðiều tôi nói ngày hôm nay là sự thật, tôi mong quý vị nghe xong thì tự liệu lý lấy ba độc tham, sân, si của mình, đừng phóng độc khí lên không gian, ngỏ hầu giúp cho hết thẩy chúng sanh được hít thở chút không khí tươi mát, thì công đức của quý vị thật là vô lượng, giống như gián tiếp làm cuộc phóng sanh vậy. Tôi hy vọng thêm rằng tất cả chúng ta hãy cố tiêu diệt vọng tưởng. Nếu không có vọng tưởng thì hoàn toàn được tự tại, rất quý. Như vậy, có chịu lạnh cũng không uổng công.
Mùa đông tại Vạn Phật Thánh Thành chính là để khảo nghiệm định lực của các vị tu hành, để huấn luyện thân tâm của các vị. Tới mùa hè, Vạn Phật Thánh Thành cũng là một trường khảo nghiệm.
Hết thẩy là khảo nghiệm,
Coi thử mình ra sao,
Ðối cảnh như không biết,
Phải luyện lại từ đầu.
Các vị phải ghi nhớ mấy câu này.
Sau đây mấy ngày chúng ta sẽ tổ chức Phật-thất và Thiền-thất (một Phật-thất, ba Thiền-thất, hạn kỳ là 28 ngày). Theo nghĩa câu "Ðông thiền, Hạ học," thì trong mùa Ðông, khí hậu lạnh lẽo, người ta nên tu tập tham thiền. Trong những ngày hè vì trời nóng bức, tốt hơn là nghe giảng kinh và thuyết pháp. Tại sao? Nếu như tham thiền trong bầu không khí oi ả, ngồi như vậy sẽ đổ mồ hôi, trong tâm sinh phiền muộn và ngồi lâu không nổi. Trời Ðông, lạnh ngăn ngắt, khi ngồi xuống tựa như ôm một khối băng trong lòng phải cắn răng chịu đựng. Lúc đó trong mình sẽ có một luồng hơi ấm bốc lên, xua đuổi khí lạnh không cho nó len lỏi vào cơ thể, và như vậy sẽ an tâm tĩnh tọa, dễ có cơ duyên vào định. Nếu như không phát động được luồng hơi ấm trong thân, hành giả sẽ cảm thấy lạnh xâm nhập. Ôi chao! Trời lạnh quá! Lạnh chết người à! Quý vị không dụng công, cố nhiên cảm thấy lạnh; nếu dụng công thì chẳng thấy lạnh.
Nay có công án này, nói ra để tham khảo. Trước đây có một vị thiện tri thức dẫn một nhóm đệ tử đi ra ngoài hành cước tham vấn đạo. Tất cả đều là dân miền Nam, nay đi lên phương Bắc lại gặp lúc mùa đông giá lạnh, trời băng đất tuyết khiến các loại côn trùng đều bị chết lạnh. Nhóm đệ tử chịu không nổi lạnh mới đốt lửa lên để sưởi ấm. Vị thiện tri thức thấy vậy bèn quở cho một phen: "Người tu đạo nếu không ráng chịu được đói rét thì còn tu tập gì được," nói rồi ông tính lấy nước để dập tắt lửa đồng thời dạy rằng: "Các ngươi không biết phát động lò lửa bên trong của mình, lại chạy ra ngoài kiếm lửa cho ấm, thật là chẳng có chút chí khí nào, chẳng có chút quyết tâm nào!" Các đệ tử thấy sư phụ giận, đều im tiếng không dám nói một câu, dập tắt hết lửa, thấy lửa bên trong mình nhen nhúm lên, bèn ngồi luôn xuống đất tĩnh tọa và không còn cảm thấy lạnh nữa. Từ đó thấy rằng, chúng ta không thể nhờ cậy vào duyên bên ngoài, mà phải biết tự cường, dùng nghị lực của chính mình để khắc phục mọi hoàn cảnh bất như ý.