Thursday, July 12, 2012

Bạn có muốn trở thành người đẹp ?


cái đẹp tâm hồn không tàn hoại
Hôm qua CN đi chợ thấy hoa đẹp nên mua về cúng Phật. Nhà có thờ Phật nên mình phải siêng thắp nhang, dọn dẹp bàn thờ, chưng hoa, trái cây và đèn cầy thơm. Ai muốn trở thành người đẹp ở kiếp sau thì nên cúng hoa thường xuyên chút. Ai muốn có phước báo nhiều hơn nữa thì gởi tiền cúng hoa ở những Thiền Viện lớn. Phật tử vào chùa nhìn thấy những hoa đẹp trên bàn Phật phát tâm vui mừng, hoan hỷ. Không chừng vì phước báo ấy mà kiếp sau mình trở thành hoa hậu thế giới Smile with tongue out. Mình gieo duyên với mọi người, làm số đông người vui vẻ, hoan hỷ, biết ơn thì quả báo được đẹp đẽ và hạnh phúc... Con ai cúng hoa mà còn hơi "sân sân" chút, thì kiếp sau là người đẹp mà không ai dám tới gần hết (người đẹp mà khi cười có nanh Smile)

Thật ra khi hiểu và tin sâu vào nhân quả thì tự nhiên mình sẽ trồng nhiều duyên tốt trong kiếp này. Không phải lúc nào cũng chờ kiếp sau mới hưởng đâu, mình có thể hưởng ngay trong kiếp này luôn đó. Cũng có vài lần CN gởi cúng hoa trong các Thiền Viện lớn. Mặc dù mình xấu nhất nước Mỹ, nhưng chắc nhờ có phước báo cúng hoa chút đỉnh này nên ai thấy cũng khoái mình hết, lạ ghê!  Mỗi lần đi tiệc tùng  ,có mấy ông, cứ lại nói chuyện  với mình hoài. Kiểu này hoài thế nào cũng bị chồng wánh phù mỏ  :) . CN biết vậy nên hồi hướng hết phước báo đó về cõi Cực Lạc, nên giờ  không có ma nào theo hỏi chuyện... hihi... Coi vậy mà khoẻ khỏi bị làm phiền.
Từ ngày thấy  sự khủng khiếp của luật nhân quả CN ráng trồng cây ngọt hy vọng mình có quả ngọt. Chẳng hạn như hồi xưa, CN mà giận lên là nói cho đã nư, dù biết người nghe buồn và phiền não mình vẫn không quan tâm. Bây giờ sợ nhân quả, nên nhiều lúc CN dằn xuống hết. Đang trong cơn nóng giận, mình im hơi bặt tiếng nhất định không nói một lời. Vì lúc đó mở miệng ra mình sẽ không biết mình nói cái gì luôn. Ai lỡ đứng gần đó mà chắc… chết người ta.
Khi đó một là CN niệm Phật. Nếu giận quá không niệm nổi thì lập tức xem lại từng suy nghĩ trong đầu mình. Mỗi suy nghĩ trào lên mình nhận biết nó, cố gắng dẹp qua một bên liền. Đừng nuông chiều và làm theo những lời xúi dạy của cơn giận dữ. Tin CN đi cách này hiệu quả lắm đó nghe.
CN hay giận mấy đứa con kén ăn, bưng gì ra tụi nhỏ cũng chê. Nhiều lúc chúng kén ăn đến món ăn mua ở nhà hàng về cũng không chịu ăn luôn, ai mà không tức! Nếu CN tức quá làm cho hả cơn giận chắc mấy đứa nhỏ no đòn. Nhưng CN nhìn lại dòng suy nghĩ của mình, dằn cơn giận xuống. Sau đó CN cố gắng hạ giọng nói chuyện nhẹ nhàng. Làm vậy tụi nhỏ nghe lời mình hơn mà bản thân chúng cũng không phải ăn cơm chan nước mắt.
Mỗi ngày mình tập theo dõi những ý nghĩ  trong tâm trí mình. Lâu dần khi có ý nghĩ mới nào xuất hiện là mình biết liền. Có những ý nghĩ xúi dại mình làm việc không tốt, mình dẹp bỏ liền, thay vào đó suy nghĩ tốt lành (chánh niệm). Thí dụ nó xúi mình: “à, ta đang tức con mụ này quá, phải tìm cách làm cho mụ thất điên bát đảo thì mới hả dạ... “. Mình dẹp bỏ ý nghĩ đó và cố nghĩ: “thôi đừng làm bậy nha, mắc quả báo chết, làm người ta thất điên bát đảo, thì trước sau gì mình cũng bị thất điên bát đảo lại đó nha. Thôi dẹp, mình tu thôi, đi niệm Phật, không suy nghĩ bậy bạ nữa... “.
Suy nghĩ được như vậy là những ý nghĩ xấu ác dịu xuống liền. Đó là ma quỷ đang xúi dại mình đó, phải dùng Phật tâm chặn nó lại. Nó khởi ý nghĩ đen tối, mình làm ngược lại lâu dần nó chán không xúi mình làm bậy nữa... Tâm thức của mình ngộ lắm, nếu không tập suy nghĩ chánh niệm thì tà niệm sẽ nổi lên suốt ngày. Tập suy nghĩ cho đúng đắn, thay vì khởi ý niệm giận người này, ghét người kia mình khởi niệm: làm phước, cúng chùa, giúp đỡ người bệnh nặng, cưu mang em kia mồ côi… hoặc hướng về những tình cảm tốt đẹp như hôm hay nấu cho Mẹ món gì…. Khi những chánh niệm đó thường xuyên được khởi lên, nó thắng thế thì tự dưng tâm ma sẽ từ từ thoái lui.
Cái này mỗi ngày mình phải tự nhắc nhở mình, CN ghi một lèo ra cũng là để tự nhắc nhở, cảnh tỉnh chính mình. Không thôi khi nổi “Bồ đề gai” lên với ai đó thì hối hận không kịp. Còn nếu làm biếng suy nghĩ thì cứ một lòng niệm Phật, niệm tới quên hết mọi việc quanh mình. Những người niệm đến chỉ còn biết một câu niệm Phật thôi còn khỏe hơn nữa, an lạc nhiều hơn nữa. Mình xoay sở làm sao cho đừng bị con ma phiền não trong tâm đánh gục mình là được. Lúc đó mình không chỉ đẹp ở bề ngoài thôi mà còn phát ra cái đẹp trong tâm nữa. Cái đẹp của tâm không phiền nào này mới là cái đẹp lâu bền chắc thật.
Chúc các bạn có nhiều an lạc trong cuộc sống.

KHÔNG QUÁ MUỘN ÐỂ NÊN THÁNH


chánh đạt online - duy tuệ thị nghiệp
Người Nhật Bản có câu chuyện như sau:
Zenkai là một thanh niên con của một hiệp sĩ Samourai. Anh được tuyển vào phục dịch cho một viên chức cao cấp trong triều đình. Không mấy chốc, Zenkai đem lòng say mê người vợ của chủ mình. Anh lập mưu giết người chủ và đem người đàn bà trốn sang một vùng đất lạ.
Anh tưởng có thể ăn đời ở kiếp với người đàn bà. Nhưng không mấy chốc, người đàn bà đã để lộ nguyên hình của một con người ích kỷ, đê tiện. Zenkai đành bỏ người đàn bà và ra đi đến một vùng đất khác, ở đó anh sống qua ngày bằng nghề hành khất.
Trong cảnh bần cùng khốn khổ, Zenkai đã bắt đầu hồi tâm để nhớ lại những hành động tội lỗi của mình. Anh quyết định làm một việc thiện để đền bù cho quá khứ nhơ nhớp của mình. Anh đi về một vùng núi hiểm trở, nơi mà nhiều người đã bỏ mình vì khí hậu khắc nghiệt cũng như vì công việc nặng nhọc. Zenkai đem hết sức lực của mình để khai phá một con đường xuyên qua vùng núi ấy.
Ban ngày đi khất thực, ban đêm đào đường xuyên qua núi. Zenkai cặm cụi làm công việc ấy ròng rã trong 30 năm trời.
Hai năm trước khi Zenkai hoàn thành công trình của mình, thì người con của viên chức triều đình mà anh đã sát hại trước kia bỗng tìm ra tung tích của anh. Người thanh niên thề sẽ giết Zenkai để trả thù cho cha mình. Biết trước mình không thoát khỏi án phạt vì tội ác mình đã gây ra mấy chục năm trước, Zenkai phủ phục dưới chân người thanh niên và van xin:
"Tôi xin sẵn sàng chịu chết. Nhưng cậu hãy cho phép tôi được hoàn thành công việc tôi đang làm dở. Khi mọi sự đã hoàn tất, cậu hãy giết tôi".
Người thanh niên ở lại để chờ cho đến ngày trả được mối thù cho cha. Nhưng trong khi chờ đợi, không biết làm gì, người thanh niên đành phải bắt tay vào việc đào đường với Zenkai mà vẫn nuôi chí báo thù cha.
Nhưng chỉ một năm sau cùng làm việc với kẻ đã giết cha mình, người thanh niên cảm thấy mọi ý muốn báo thù đều tan biến trong anh. Thay vào đó, anh lại thấy dậy lên trong lòng sự cảm phục và thương mến đối với sự nhẫn nhục, chịu đựng của Zenkai.
Con đường đã được hoàn thành trước dự định. Giờ đây dân chúng có thể qua lại vùng núi hiểm trở một cách dễ dàng.
Giữ đúng lời hứa, Zenkai đến phủ phục trước mặt người thanh niên để chấp nhận sự trừng phạt. Nhưng người thanh niên vừa đỡ Zenkai dậy vừa nói trong tiếng khóc:
"Làm sao tôi có thể chém đầu được thầy của tôi?"
Câu chuyện trên đây hẳn hàm chứa được nhiều bài học. Ngạn ngữ Latinh thường nói:
"Sai lầm, vấp ngã là chuyện thường tình của con người, nhưng ngoan cố trong sai lầm là bản chất của ma quỉ".
Nét đẹp quí phái nhất nơi lòng người đó là còn biết hồi tâm, còn biết nhận ra lỗi lầm và từ đó quyết tâm xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn.  Bài học đáng chú ý hơn trong câu chuyện trên đây có lẽ là: tình liên đới xóa tan được hận thù trong lòng người. Người thanh niên đã khám phá ra giá trị ấy khi bắt tay làm việc với Zenkai, con người mà trước đó anh đã quyết tâm tiêu diệt cho bằng được. Quả thực, tình liên đới, sự đồng lao cộng khổ, sự hiện diện bên nhau có sức tiêu diệt được hận thù trong lòng người.
Tác giả Veritas - Snowy Nguyễn gởi đăng

[Kỹ năng-khám phá bản thân]bí mật siêu hình

Có Đức Mặc Sức Mà Ăn - ĐĐ Thích Phước Tiến