Sunday, August 21, 2011

Những nét đặc biệt của người tu _ HT Thích Nhật Quang giảng rất hay

 Thầy giảng rằng khg có trò vui nào mà đủ sức để giải tỏa hết những bất an,bất ổn trong lòng của  ta ......


Link  sau đây :

http://thuongchieu.net/index.php?option=com_content&view=article&id=1775:nhng-net-c-bit-ca-ngi-tu-&catid=25:-ht-thich-nht-quang&Itemid=341

Friday, August 19, 2011

CÁC THẾ YOGA TẬP LUYỆN CƠ THỂ MỖI NGÀY RẤT TỐT.

CÁC THẾ YOGA (ASANA)


Yoga là một khoa học trị liệu cổ xưa đã được thử nghiệm và tinh lọc qua hàng ngàn năm. Nó là một chuỗi các bài tập giúp con người một phương cách sống lành mạnh và hợp tự nhiên .Yoga nguyên thủy là những bài tập thể dục bất động được chia ra hàng trăm thế đứng, thế nằm, hay thế ngồi và không mang theo một tư tưởng tôn giáo nào. Yoga không chỉ giảm căng thẳng, người trẻ trung, vui vẻ , phòng và chữa một số bệnh mà còn tạo vóc dáng đẹp .
Dù có tác dụng chậm hơn so với trí não nhưng yoga vẫn đóng vai trò quan trọng trong việc giữ gìn và cải tạo vóc dáng. Khi tập các động tác yoga, nguồn năng lượng thừa tiêu hao dần nhưng lại không thấy đói, không thèm ăn, trái lại với người gầy, khi đã đạt đến mức cân bằng thì sẽ nảy sinh nhu cầu cần cung cấp năng lượng nhiều. Yoga có sự điều chỉnh tùy theo thể trạng từng người, điều phối được cả lượng mỡ trong cơ thể, nơi nào cần thì đắp vào, sẽ lấy đi nơi nào thừa. Đây là lợi ích mà không phải môn thể dục nào cũng làm được.

Tập Yoga bao gồm:

1/ Khởi động và các bài tập hít thở - học cách thở đúng. Yoga nhấn mạnh đến việc thở đúng phương pháp để có được tối đa lượng sinh lực hấp thụ vào trong mỗi hơi thở.

Bước đầu cơ bản là:

Hít, thở: Chậm, đều và sâu.
Thở ra: Hóp bụng dưới vào (phần rún).
Hít vào: Phình bụng dưới ra.
Giai đoạn từ hít qua thở, từ thở qua hít: Nín hơi (vừa đủ ở mức không thấy khó chịu).
Trong khi tập các tư thế ngoài các trường hợp ngoại lệ : các động tác đưa ra trước, kéo vào trong hoặc vặn mình thì THỞ RA ; các động tác căng giản hay mở rộng lồng ngực , thì HÍT VÀO . Ngưng nghỉ hay thư giản đều THỞ RA . Nín hơi phần lớn sau khi THỞ RA .

2/Tập các tư thế asana ( điều thân). Đây là các động tác tạo ra một sức ép tinh tế trên các tuyến nội tiết, ngăn ngừa hầu hết các bệnh. Các asana giữ cho cơ thể và tâm trí luôn hòa hợp, gia tăng sự dẻo dai của cơ thể, duy trì dáng vẻ. Tiếp đến là các động tác xoa bóp sau khi tập những tư thế asana. Đây là các bài tập giúp kích thích tuyến bã nhờn nằm dưới da tiết xuất chất dầu tự nhiên. Và nó kích thích hệ thống thần kinh, gia tăng tuần hoàn máu, giữ làn da luôn tươi trẻ.

3/Những người tập yoga cũng nên tập ngồi thiền, ngồi bất động, im lặng, tay và chân khoanh lại, mắt nhắm lại. Lúc ấy là đầu óc ta hoàn toàn không nghĩ ngợi gì, tất cả các cơ quan trong cơ thể đều được nghỉ... Đỉnh cao của yoga là thiền. Đây là phương pháp khoa học tập trung tâm trí một cách nhẹ nhàng. Thiền làm dịu hệ thống thần kinh trung tâm, cũng như nhịp thở, nhịp tim và huyết áp. Thiền giúp gia tăng trí lực, trực giác nhạy bén, giảm stress, độ lượng và cởi mở hơn.

Có 3 điều kiện để tập thiền :

1-Thể dục bất động: Người tập Thiền sẽ đặt mình vào một vị trí bất động trong một thời gian dài hay ngắn tùy theo cơ thể và sự tập luyện, có thể năm phút một thế tập hay vài tiếng đồng hồ.
2-Khép kín: Việc tập Thiền phải được thực hiện trong một môi trường kín đáo, không tiếng ồn, để tránh phân tâm.
3-Cưỡng chế: Những động tác Thiền không đơn giản như ngồi thẳng, mà là những thế cần phải bẻ tay, chân, đầu, cổ, thân, lưng... theo một hướng nào đó.

Tất cả những động tác thể dục bất động này, phối hợp với việc thở đúng cách sẽ làm trẻ hóa cơ thể và tự trị được một số bệnh. Như chúng ta đã biết, con người sống được là nhờ đường, nước, và khí Oxy là yếu tố quan trọng nhất cho sự sống. Thiếu đường, người ta sẽ kiệt sức và chết dần. Thiếu nước, thì sinh ra đủ thứ bệnh. Nếu thiếu hai yếu tố này, con người cần phải có những cách điều trị riêng để duy trì được cuộc sống. Nhưng với Oxy, chỉ cần thiếu ở não trong 2, 3 phút là chết ngay. Bình thường, máu luân chuyển khí Oxy đến các tế bào một cách quân bình. Tuy nhiên, nếu có phần nào trong cơ thể phải "gồng" lên, hoặc bẻ cong đi, máu sẽ luân lưu tại chỗ đó mạnh hơn, như vậy, sẽ mang đến Oxy nhiều hơn. Vì vậy, nếu chúng ta ép những bộ phận cơ thể theo một hướng nào đó, chúng ta sẽ làm cho những nơi đó trẻ lại và từ đó, sẽ ngăn được những căn bệnh sinh ra bởi phần cơ thể thiếu Oxy ấy.
Sau một thời gian tập luyện và ngồi thiền, người tập sẽ thấy bớt và biến mất sự căng thẳng, đầu óc trở nên minh mẫn. Các bệnh tật của cơ thể đều liên hệ chặt chẽ với tinh thần. Sự suy yếu tinh thần ảnh hưởng rõ nét lên hệ thống miễn dịch của cơ thể khiến chúng không làm tròn chức năng là tấn công những vật thể lạ. Sự căng thẳng về tình cảm, lo âu, sợ sệt, thất vọng, bất an... tạo nên sự mất thăng bằng về nội tiết tố, vốn ảnh hưởng sâu đậm lên tính tình của con người, mà gây nên bệnh. Vì vậy, các động tác yoga giúp sửa chữa và điều khiển các tuyến nội tiết khiến chúng làm việc bình thường và kiểm soát tốt. Quân bình tâm trí thể xác, giảm stress, giúp cho tinh thần mạnh mẽ, có thể đối phó với các thách thức của cuộc sống. Nó giúp cho trí não không có các ý nghĩ thô thiển, mà tập trung tư tưởng, kiểm soát được phương hướng...
Để đạt kết quả như mong muốn, nên cố gắng nhưng không quá sức. Phải chuyên chú vào động tác đang thực hiện.
Thời gian một buổi tập chung cả điều thân và điều khí: khoảng 30 phút (sáng hoặc tối) hoặc chia làm 2 buổi : sáng và chiều trước các buổi ăn , cho mỗi ngày (cơ thể chúng ta thường cứng vào buổi sáng và mềm vào buổi chiều, nên sự phân nhỏ này không ảnh hưởng đến chất lượng cuộc tập) , và 5 hay 6 ngày trong một tuần.
Khi ốm đau hay cơ thể có vấn đề nên tạm ngưng.
Tập luyện đúng sẽ thấy tinh thần phấn chấn, cơ thể khoan khoái, sắc diện tươi hồng. Tập sai sẽ thấy ngược lại.
Khi đã chọn môn yoga nên duy trì thường xuyên, luyện tập cả đời. Kinh nghiệm cho thấy, ai đã hiểu và nhận biết được tác dụng của yoga thì rất đam mê, ngày nào không tập là cảm thấy bứt rứt khó chịu.
 
Sau đây là các thế tập của YOGA

Thở luân phiên
(Anuloma Viloma)



Có nhiều cách thở .

Ðây là cách thở căn bản gọi là Anuloma Viloma ( alternate nostril , thở luân phiên ).
Mỗi buổi tập nên tập thở 15 phút .
Dùng bàn tay phải để đóng lỗ mũi lại .
Co hai ngón trỏ và giữa đưa vào cận lỗ mũi . Ngón cái đặt bên phải mũi. Hai ngón út và áp út bên trái mũi .
Ðóng lỗ mũi dùng ngón cái ép lỗ mũi phải lại hoặc hai ngón út và áp út ép lỗ mũi trái lại .
Thở theo tỉ số 2-8-4 : Hít vào ( 2 ). Giữ hơi thở ( 8 ). Thở ra (4 ).
Ðóng lỗ mũi phải . Hít vào lỗ mũi trái . Ðếm 4 lần .
Ðóng hai lỗ mũi .Giữ hơi thở đếm 16 lần .
Mở lỗ mũi phải . Thở ra lỗ mũi phải . Ðếm 8 lần .
Ðóng lỗ mũi trái . Hít vào lỗ mũi phải . Ðếm 4 lần .
Ðóng hai lỗ mũi .Giữ hơi thở . Ðếm 16 lần .
Mở lỗ mũi trái .Thở ra lỗ mũi trái . Ðếm 8 lần .


Nén hơi (Uddiyana Bandha)


Tập thở lúc bụng trống .

Ngồi thế tọa thiền , hoặc đứng ( đầu gối hơi cong xuống , hai tay để trên đầu gối ).
Hít vào , thở ra bằng mũi .
Hít hơi sâu vào , rồi thở ra mạnh và nhanh , đưa hết hơi ra ngoài .
Nín thở . Mở rộng buồng ngực giống như hít hơi vào ( nhưng chưa hít hơi thực - bước nầy gọi là hít hơi giả tạo ).
Thóp bụng dưới vào ( phần rún ) .
Hít hơi từ từ vào bụng đồng thời phình bụng dưới ra .
Nén hơi thở lên trên và ra phía sau hướng về cột xương sống .
Thở ra từ từ
 
Tọa thiền (Padmasana)



Ngồi xếp bằng thoải mái (bán già) hoặc gác chân nọ lên đùi chân kia (kiết già) , lưng thẳng, hai bàn tay mở ngửa, để trên đầu gối, ngón cái và ngón trỏ bấm vào nhau. Nhắm mắt, tập trung tư tuởng vào khoảng trước mắt để chỉ thấy một bức tường tối đen. Chầm chậm hít không khí vào. Ngay từ khi bắt đầu hít vào, phải tưởng tượng thấy hơi thở vào đi qua mũi, xuống tới ngực rồi mới tới bụng. Nén hơi tại bụng chừng hai, ba giây, rồi từ từ thở ra. Khi khí ra hết, đếm "Một!" trong đầu. Chầm chậm hít vào lần thứ hai, thứ ba... cho tới 10 lần. Chú ý: Nếu hay ngồi cong người về đằng trước, thì phải kiếm một bức tường, để dựa lưng vào cho thẳng. Tập ngồi thật thẳng góc với mặt đất sẽ bớt được bệnh đau thắt lưng. Người hay ngồi cong lưng làm cho các khớp xương ở thắt lưng dúm vào nhau về phía trước, và đè lên giây thần kinh, gây đau lưng. Sau một thời gian ngồi và thở đã quen, thì tăng lần thở lên 20, hoặc 30 lần. Từ từ tập trung tư tưởng để nhìn "xuyên qua" màng mắt, mặc dầu vẫn nhắm, nhưng dần dần sẽ thấy một vùng sáng trước mắt thay cho vùng đen, và dường như nhìn được mọi vật trước mặt một cách rõ ràng. Chửa bệnh tim mạch, mất ngủ, căng thẳng .

YOGA gồm có tất cả là 50 bài tập.. từ từ Au sẽ post hết đủ 47 thế tiếp theo .Hy vọng cả nhà mình & tất cả đều khỏe mạnh dẻo dai
 
Bái tổ (Padmasana II)



Ngồi xếp bằng, hai tay chắp lại, hít thở. Thế nầy giống như thế tọa thiền , nhưng hai tay chấp lại . Thế này có thể ngồi lâu.

Chào thái dương(suryanamaskar)



Các động tác sau đây phải làm chậm rải và liên tục . Thế nầy kích thích đến toàn bộ cơ thể : hệ tuần hoàn , hệ hô hấp, hệ thần kinh , hệ tiêu hóa . Ðây là bài tập khởi động để cho toàn bộ cơ thể ấm lên .

Có 12 động tác :

1- Ðứng thẳng . Hai chân khép vào nhau . Hai tay chấp lại trước ngực như đang cầu nguyện .
2- Hít vào . Ðưa hai tay lên khỏi đầu và ngược ra sau . Ngửa đầu ra sau . Ngưng lại một giây .
3- Thở ra . Ðưa hai tay về phía trước . Cúi gập người xuống . Ðưa hai tay xuống đất để tay và trán chạm vào ống chân . Mặt nhìn ra sau .
4- Hít vào . Ðưa chân trái ra sau đồng thời gập đầu gối phải lại . Thở ra .
5- Hít vào . Ðưa chân phải ra sau khép vào chân trái . Giữ hơi thở một giây .
6- Thở ra . Hạ mình xuống . Ðưa hai khuỷu tay lên . Ðể bàn tay , càm, đầu gối và ngón chân chạm đất .
7- Hít vào . Ngửa mặt, ưởn vai và ngực lên trên . Phần rốn và chân chạm đất . Thở ra . Ðưa đầu và vai trở xuống đất .
8- Hít vào . Ðưa mình lên . Thở ra .
9- Hít vào . Trở về vị trí như bước 4 .Ðưa chân trái ra trước giữa hai tay .
10-Thở ra . Chân phải đưa ra trước , để hai chân sát vào nhau .
11- Hít vào . Ðưa hai tay lên cao và ngược ra sau. Ưởn mình ra trước . Giữ hơi thở một giây .
12-Thở ra . Trở về bước đầu tiên .Chấp hai tay trước ngực . Giữ lưng và chân thẳng .
 
Từ từ em sẽ post lên hết các thế tập và chị sẽ còn thích nhièu thế khác nữa ..nhưng căn bản của YOGA vẫn là hơi thở ..chị ráng tập thở cho đúng nhe

Chào thái âm

( chandranamaskar)








Các thế nầy giống như các động tác chào thái dương , nhưng co giản nhiều hơn ở hông, vai . Bài tập chào thái dương dùng để tập vào buổi sáng. Còn bài tập chào thái âm dùng để tập vào các buổi khác trong ngày .( Hai hình chỉ hai cách tập hơi khác nhau một chút )
1- Ðứng thẳng . Hai chân khép vào nhau . Hai tay chấp lại trước ngực như đang cầu nguyện .
2- Hít vào . Ðưa hai tay lên khỏi đầu và ngược ra sau . Ngửa đầu ra sau . Ngưng lại một giây .
3- Thở ra . Ðưa hai tay về phía trước . Cúi gập người xuống . Ðưa hai tay xuống đất để tay và trán chạm vào chân . Mặt nhìn ra sau .
4- Hít vào . Bước chân trái ra sau và đưa thẳng chân ra .
Chân phải đứng thẳng . Thở ra . Ðưa mũi chạm vào chân phải . Hít vào .
5- Cong đầu gối phải lại .Cúi xuống sát ngực. Nhìn về trước . Thở ra .
6- Hít vào . Ðưa hai tay lên đầu . Thở ra .Ưởn người ra sau . Hít vào .Ðưa tay ra trước ngực . Hạ người xuống . Ðưa chân phải ra sau ngang với chân trái . Thẳng lưng . Thở ra . Hít vào rồi thở ra . Hạ người xuống . Cong hai khuỷu tay lên . Tay, càm, đầu gối và ngón chân chạm đất .
7- Hít vào . Ngửa mặt, ưởn vai và ngực lên trên .Phần rốn và chân chạm đất . Thở ra .
8- Hít vào . Ðưa người lên . Thở ra . Ðứng dậy .
9- Hít vào . Chân trái bước ra trước . Ðứng thẳng chân trái . Ðưa thẳng chân phải ra sau . Ðưa mũi chạm vào chân trái . Thở ra .
10- Cúi xuống sát hông . . Hít vào . Ðưa hai tay lên đầu . Thở ra . Ưởn người ra sau . Hít vào . Trở về vị trí cũ . Thở ra .
11- Hít vào . Bước chân phải ra trước chạm vào chân trái . Cúi đầu xuống . Hai chân đứng thẳng . Mủi chạm vào hai đầu gối . Thở ra .
12- Hít vào . Trở về thế đứng thẳng .
13-Thở ra . Trở về bước đầu tiên .Chấp hai tay trước ngực . Giữ lưng và chân thẳng .
 
Khúc Long (Supta Virasana)



Nằm thẳng, không gối đầu, hai tay để xuôi và sát hai bên suờn .
Hítvào .Ðưa hai tay lên khỏi đầu và chấp hai bàn tay lại . Mắt nhìn lên trên .
Hai chân kéo thẳng ra . Hai bàn chân thẳng đứng .
Thở ra . Từ từ co hai chân lên gần bụng . Ưỡn bụng lên cao, càng cao càng tốt, hít thở như trên chừng 10 lần.
Sau đó, co hai chân lên ngực , dùng hai tay ôm chặt lấy hai đầu gối, đồng thời ngững đầu lên và ép càm vào ngực. Thở hết hơi ra .

Phân thân(Shavasana)


Bài tập nầy có thể tập trên giường trước khi ngủ .
Nằm thẳng, không gối đầu, hai tay để cách xa hai bên suờn,hai bàn tay để ngửa , hai chân dang ra .
Càm hơi ngước lên trên để lưng nằm sát đất . Miệng hơi mở ra . Nhắm mắt .
Hít thở thật chậm, thật sâu, mỗi một lần thở ra, thì đếm.
Đến lần thứ 10 thì bắt đầu đi vào giai đoạn phân thân, tức là tưởng tượng chia "mình" thành hai nguời . Hảy tưởng tượng mình đang nằm nổi trên mặt đất , thư giản hoàn toàn , khỏe khoắn , an bình và tưởng chừng như có luồng năng lượng đang chảy vào thân thể của mình . Rồi trở về trạng thái cảm giác bình thường ( cảm giác từ ngón chân lên đến đỉnh đầu ) trước khi mở mắt ra
 
Rắn hổ mang
(Bhujangasana)




Nằm sấp trên mặt đất . Hai chân chụm lại . Hai tay xuôi xuống vai . Hai bàn tay úp xuống . Ðể trán chạm đất .
Hít vào . Nhấc đầu lên từ từ . Chống hai tay và ưởn người ra sau . Co hai khuỷu tay lại .
Thở hết hơi ra . Từ từ đưa người xuống , trở lại bước đầu tiên .
Thế nầy kích thích tiêu hóa , tăng cường sự lưu thông khí huyết ở lưng , hông , cổ .


Thiên nga

(Hamsasana)




Bước đầu theo thế nhi tọa : Ngồi bẹp trên hai bắp chuối . Hai đầu gối co lại. Lưng bàn chân chạm đất . Cúi người xuống sát bụng và đùi . Ðưa hai tay thẳng trước đầu và úp hai bàn tay xuống đất .
Hít vào . Nhón các ngón chân lên . Ðẩy hai tay lên đồng thời nhấc đầu và ngực lên. Thở ra .
Hít vào .Ðưa hai tay thẳng .Ưởn người và đầu ngửa ra sau . Nín thở .
Thở ra . Từ từ hạ vai và ngực xuống sát đất . Trở về bước đầu tiên .
 
Ngồi dạng chân
(Upavishta Konasana)







Ngồi và banh hai chân ra trước mặt , sát mặt đất .
Cong hai đầu gối lại và đưa hai bàn chân chụm vào nhau .
Ngồi thẳng lưng . Nhìn lên trên . Hít vào . Thở ra . Hít vào .
Cúi đầu xuống hai bàn chân . Thở ra . Nín thở .
Từ từ hít vào đồng thời nhấc đầu lên .
Dang chân phải ra , tay nắm lấy ngón chân cái kéo vào . Thở ra và ngưng lại vài giây .
Hít vào .Tiếp tục với chân trái .
Thở ra và ngưng lại vài giây .
Hít vào . Thở ra . Kéo hai bàn chân chụm lại vào nhau .
Hít thở vài cái thật sâu .
Lập lại 3 hoặc 4 lần .
 
Cái cày
(Halasana)







Nằm thẳng lưng .Hai chân khép lại . Hai tay xuôi xuống vai . Hai bàn tay úp xuống đất .
Hít vào đồng thời đưa hai chân lên cao . Thở ra .
Hít vào đồng thời đưa hai chân qua khỏi đầu . Nhấc hông lên cao . Có thể đưa hai tay lên chịu vào hông . Thở ra .
Hạ hai chân xuống đất phía sau đầu . Nếu người không dẽo chỉ cần đưa hai chân lên cao.
Giữ thế nầy trong vài giây .
Hít vào . Thở ra . Từ từ nhấc hai chân lên và đưa chân trở về vị trí cũ .
Có thể đưa hai tay chịu vào hông . Nhớ thở ra trong khi hạ chân xuống .
Nhắm mắt lại , hít thở vài cái thật sâu . Tập lại vài lần .
 
Phục hổ
(Balasana)




Ngồi bẹp trên hai đầu gối co lại. Lưng bàn chân chạm đất . Ðể hai tay lên đùi . Hai bàn tay úp xuống .
Hít sâu vào . Rồi thở ra .
Ðưa hai tay thẳng trước đầu và úp hai bàn tay xuống đất .
Cúi người xuống sát bụng và đùi . Trán chạm đất .
Ðưa hai tay ra sau , bàn tay ngửa .
Giữ lại thế nầy một vài giây . Hít thở nhẹ nhàng .
Trở lại thế đầu tiên .  
==

 
Trang này hay quá ,gửi các bạn lớp dưỡng sinh và các bạn ...già làm tài liệu TẬP LUYỆN CƠ THỂ MỖI NGÀY RẤT TỐT
http://bbqt.com/forum/index.php?/topic/6587-cac-th%E1%BA%BF-yoga-asana/

Wednesday, August 17, 2011

Trang Nhật Ký Của Mẹ

Mẹ tôi qua đời tròn 15 năm (1997), trước khi lâm chung mẹ tôi đã trao cho tôi một chiếc họp và bảo rằng:


“Con à! Tất cả gia tài của mẹ đựng trong này, khi nào con đủ lớn khôn mới dùng đến nó.”

Rồi mẹ tôi trút hơi thở cuối cùng, tôi nhận chiếc họp gia tài ấy trong sự ngẹn ngào ra đi của mẹ. Tôi đã cất giữa nó trong tủ 15 năm trời.



Hôm nay ngày sinh nhật tròn 60 năm của mẹ, tôi mở chiếc họp ra xem mẹ đã trao cho tôi vật gì mà mẹ bảo đó “gia tài của mẹ chỉ tặng riêng con.” Khi tôi mở chiếc họp ra nhìn thấy trang nhật ký mẹ viết với những dòng chữ ngoằn ngoèo. Tôi cầm trang nhật kí của mẹ trên tay, Tôi khóc nấc, lòng ngẹn ngào, trào dâng một cảm giác tình mẫu tử quá thiêng liêng, mẹ đã ban cho tôi cả hình hài và sự sống.

Hôm nay tôi xin dùng những nút phím gõ lại trang nhật ký của mẹ để chia sẻ cùng các bạn.

Trang nhật ký ngày sinh của con 17-09-1976

Con yêu của mẹ! Con à! Có thể trên thế giới này có muôn vàn quyển nhật ký của những người mẹ ghi lại kỷ niệm về đứa con thân yêu của mình. Trong số đó, trang nhật ký mẹ ghi lại cho con rất đặc biệt. Những dòng chữ ngoằn ngoèo vì trong lúc mẹ lâm bệnh. Trang nhật ký này không chỉ đơn thuần là kỷ niệm, là ký ức, mà còn là sự đấu tranh với bệnh tật để hoàn thành thiên chức người mẹ thiêng liêng của mình đối với con. Trang nhật ký này như là một gia tài sự sống của mẹ tặng cho con, khi nào con đủ lớn khôn con mở nó ra xem. Con mới cảm nhận được cái giá trị của trang nhật ký này: Con biết không? Vào 17-09-1976 là ngày mẹ sinh con ra. Đêm hôm ấy mẹ bị ói, bố con hốt hoảng nhờ bà con đưa mẹ vào bệnh viện. Mẹ biết mẹ phải sinh, cảm giác lúc ấy thật khó tả, mẹ hồi hộp vì sắp gặp con, không biết khuôn mặt của con như thế nào. Đến giờ mẹ đi siêu âm, một tin buồn ập lên cuộc đời của bố mẹ. Bác sĩ bảo rằng: “Mẹ mắc phải chứng bệnh kỳ lạ.” Bác sĩ lắc đầu không cho mẹ biết mắc phải chứng bệnh gì. Bác sĩ chỉ bảo mẹ không thể sinh con ra được, bắt buộc phải mổ bỏ đứa con này mới giữ được mạng sống của mẹ. Quá bất ngờ hung tin này mẹ rất đau buồn, và khóc suốt đêm đó vì mẹ không thể nào giữ được sinh linh bé bỏng đang ở trong bụng mẹ. Bố mẹ đến van xin bác sĩ tìm mọi cách để sinh con ra. Dù cho hy sinh cả tính mạng mẹ vẫn chấp nhận. Nhưng rồi sau đó tất cả bác sĩ họp lại đưa ra quyết định bảo với bố mẹ rằng: Bố mẹ sẽ có hai cách lựa chọn: "Một là mổ bỏ đứa con này thì mạng sống của người mẹ được an toàn, hai là tiêm mũi thuốc này vào để khắc phụ căn bệnh thì mới được mẹ tròn con vuông. Nhưng loại thuốc này sẽ phản tác dụng ảnh hưởng đến máu huyết và sự mạng sống của người mẹ chỉ kéo dài khoản 10 năm. Sau đó sẽ phát bệnh ung thư đường máu không ảnh hưởng di truyền đến con cái.” Bấy giờ bố mẹ đã quyết định chọn phương án thứ hai không một chút do dự đắn đo. Mẹ không dám khóc sợ không đủ sức sinh con. Mẹ đã đấu tranh với bệnh tật hiểm nghèo, hít từng hơi thở để lấy ôxi truyền vào cho con thở. Khi bác sĩ tiêm thuốc vào, mẹ mê mang ngất đi, khi tỉnh giấc dậy. Mẹ đã vượt qua những con đau, khi nghe tiếng con khóc oe oe, con nặng 2,5 kg. Mẹ nhìn thấy hình hài của con nhỏ bé như một thiên thần, lúc bấy giờ nghe tiếng khóc đầu đời của con cất lên, đôi mắt mẹ lệ nhòa, con chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của mẹ. Dù cho mẹ có mang chứng bệnh hiểm nghèo gì đi nữa, mẹ vẫn vui và mãn nguyện với quyết định của mẹ. Con chính là sự kết nối sự sống của mẹ, bởi vì trong thân thể của con đang chảy là dòng máu của mẹ, sự sống của con cũng chính là sự sống của mẹ. Con à! Lần đầu tiên mẹ được ôm con vào lòng cho bú cảm giác hạnh phúc và sung sướng trào nước mắt. khi mẹ nhìn khuôn mặt, đôi mắt đen láy, nụ cười của con, mẹ thật sự hạnh phúc không sao nói nổi. Mẹ đã cảm ơn trời Phật đã ban tặng con cho mẹ. Dù thân xác mẹ đang mang chứng bệnh hiểm nghèo đớn đau xót xa, mẹ đã có một báu vật để nâng niu. Nhưng rồi cảm giác hạnh ấy càng nhiều khiến cho mẹ phải phập phồng âu lo, 10 năm sau mẹ phải xa đứa con thân yêu này. Lúc sinh con mẹ đã khấn nguyện trời Phật, mẹ sinh đứa con này không chỉ hạnh phúc riêng cho bản thân cho bố mẹ. Mà bố mẹ muốn dâng đứa con này cho Phật để mai này giúp ích cho đời, cho Đạo pháp. Đó là tâm nguyện của bố mẹ. Mai sau con khôn lớn nên người, mẹ tin chắc rằng con sẽ là một đứa con hiếu thảo. Con sẽ xuất gia để hoàn thành tâm nguyện của bố mẹ. Trong thế gian này sự hy sinh nào cũng có giá trị và ý nghĩa của nó. Nếu con hoàn thành tâm nguyện của mẹ, thì sự hy sinh của mẹ cũng có ý nghĩa lắm chứ. Mẹ cũng tin chắc rằng khi con lớn lên sẽ có tinh thần dũng cảm và sức sống mạnh mẽ để vượt qua chướng ngại chông gai của cuộc đời, như mẹ đã dũng cảm, kiên cường chống lại bệnh tật để hoàn thành Thiên chức của người mẹ.

Thích Trí Giải

http://trigiai.blogspot.com/2011/08/trang-nhat-ky-cua-me-toi.html#more

Câu chuyện người mẹ lượm lon

Đây là một câu chuyện có thật về một người mẹ vĩ đại, đến bây giờ mới kể, chia sẻ với mọi người. Sáng nay, một người bạn đã kể cho tôi nghe về cuộc đời người mẹ vĩ đại đối với cô


Vào những thập niên bảy mươi tại miền Trung, có một người thiếu nữ tên Lan, sắc nước hương trời, thùy mỵ, nết na, đức hạnh nhất trong làng.

Lan được nhiều người con trai để ý và thương mến. Lan chưa từng nghĩ đến việc lập gia đình, vì muốn ở vậy phụng dưỡng, báo hiếu công ơn của mẹ cha. Nhưng sự thật phũ phàng và nghiệt ngã đã đến với Lan

Bấy giờ, trong làng lại xuất hiện một chàng trai tên Cảnh, người con trai tuấn tú, hiền lành và thật thà đang công tác tại ngôi làng này, Cảnh thấy Lan là người con gái tài sắc vẹn toàn, đầy đủ công, ngôn, dung, hạnh, và cầm kỳ thi họa

Cảnh đã dùng lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ làm cho Lan phải xiêu lòng, đã chấp nhận mối tình đầu đời của mình. Lan cứ nghĩ hạnh phúc đang mang lại với mình. Cho nên đặt trọn niềm tin vào Cảnh. Lan tưởng chừng như một đóa hoa đang tươi nở giữa mùa xuân, Lan cảm thấy tràn đầy hạnh phúc

Hai tháng sau, Lan đã mang giọt máu của Cảnh trong bụng. Lan cứ nghĩ sẽ được hạnh phúc vui vẻ hơn sau khi có con. Khi Cảnh hay tin Lan đã có mang, nên đã lừa dối với Lan rằng:

- “Quân đội đã tiến cử Anh đi công tác nơi xa, khoảng vài tháng Anh sẽ quay về để lo ngày em lâm bồn khai hoa nở nhụy, đón đứa con đầu lòng của mình chào đời. Rủi Anh về muộn thì em hãy đặt tên cho con, nếu sinh con trai đặt tên “Bảo Minh”, sinh con gái đặt tên là “Bảo Châu.”

Rồi thời gian năm tháng mãi dần trôi, Lan không nhận tin tức gì về chồng của mình, bặt vô âm tính. Trong lòng của Lan có điềm không tốt mang lại đến với mình. Lan đã nhờ người đi tìm, thì hung tin đã đổ lên cuộc đời của Lan.

Bấy giờ Lan mới biết Cảnh có gia đình đã lừa dối Lan. Cảnh đã bỏ rơi Lan và giọt máu trong bụng. Không có sự đau buồn, thống thiết nào hơn, Lan giống như một người đang đi vào ngỏ hẻm của cuộc đời. Lan đã tuyệt vọng muốn vứt bỏ giọt máu của người đàn ông bạt tình này. Lan muốn quyên sinh để kết thúc mối tình nghiệt ngã khổ đau.

Bổng dưng Lan nhớ đến hai từ “Bảo Châu” như là một viên ngọc quý giá, mình không thể nào bỏ đi. Lan đã thay đổi suy nghĩa theo chiều hướng tích cực, không nghĩ đến những chuyện vớ vẩn nữa. Đứa con trong bụng có tội lỗi gì đâu, sao mình lại vứt bỏ nó. Mình vứt bỏ đứa con trong bụng khác nào mình giết chết bản thân của mình, nó là giọt máu là núm ruột của mình. Nhờ vậy Lan đã thay đổi quan niệm để sống với một ý chí kiên cường, mặc cho thế sự dèm pha.

Thời gian không đợi vẫn đến, Lan lâm bồn khai hoa nở nhụy đã sinh ra một tiểu công chúa với khuôn mặt giống như một Thiên thần bé nhỏ. Lan đã đặt đứa con gái của mình tên là “Bảo Châu.”

Sau khi sinh Bảo Châu ra cuộc sống của Lan vô cùng khó khăn và gian khổ muôn phần, hàng xóm dị nghị đàm tiếu. Lan vẫn mặc nhiên để sống, nuôi dưỡng con gái của mình.

Thời gian thấm thoát sáu năm sau, Bảo Châu vào lớp một, là một học sinh rất thông minh, và hiếu thảo với mẹ, hai mẹ con sống chung với nhau trong chòi tranh vách đất.

Hằng ngày Bảo Châu được mẹ đưa đến trường với chiếc xe đạp cũ kỹ. Khi Bảo Châu đến trường, nhìn xung quanh những em bé khác có những ông bố đến đưa rước những đứa con của mình. Bấy giờ Bảo Châu không cầm được những giọt nước mắt bất hạnh, sinh ra đời thiếu vắng tình thương của người cha, từ khi Bảo Châu chào đời đến giờ chưa hề biết khuôn mặt của cha như thế nào.

“Còn cha còn mẹ thì hơn Không cha không mẹ như đàn đứt dây”

Nhưng rồi Bảo Châu cũng đã hiểu ra một điều, Bảo Châu vẫn còn hạnh phúc hơn những em khác đang mồ côi cha mẹ, dù sao Bảo Châu vẫn còn tình thương yêu của mẹ hiền, Bảo Châu nghĩ đến đây thì đã cầm được dòng nước mắt, để bước vào lớp học

Còn mẹ của Bảo Châu, mỗi ngày sau khi chở con đến trường học, người mẹ đạp xe ra đầu đường, xó chợ để lượm lon, những bịch nilong đem bán ve chai, kiếm sống qua ngày, và nuôi con ăn học.

Đến buổi trưa người mẹ đạp xe thật nhanh đến trường đón con về, sợ con đứng trông đợi lâu. Sau mỗi giờ cơm tối mẹ thường bảo với Bảo Châu rằng:

- Mẹ đi làm thêm, con ở nhà lo học bài, rồi con nhớ ngủ sớm, mẹ về hơi muộn.

- Dạ, vâng mẹ ạ!

Sau khi học bài xong, Bảo Châu thức chờ mẹ về ngủ, đợi hoài không thấy, mới đi tìm mẹ, Bảo Châu chạy ra đến chợ thấy mẹ nằm giữ shop cho người ta để có thêm tiền mua sách vở cho con ăn học. Khi thấy mẹ nằm co ro dưới đất lạnh lẽo để canh shop, Bảo Châu cố nén lòng không để rơi nước mắt, sợ mẹ buồn và đau lòng, người mẹ hỏi Bảo Châu rằng:

- Giờ này sao con chưa ngủ sao? Con chạy ra đây làm gì? Ở đây sương xuống lạnh lẽo lắm. Con còn nhỏ sức con không thể chống cự nổi cái lạnh lẽo này. Con về nhà ngủ để ngày mai con đến trường.

Bảo Châu thưa với mẹ rằng:

- Thưa mẹ! Không có nơi nào nằm ấm áp bằng được nằm vòng tay âu yếm của mẹ cả, không có tiếng nhạc nào hay hơn lời ru của mẹ, trên thế gian này không có kỳ quan nào đẹp bằng trái tim của mẹ. Mẹ hãy cho con ngủ ở đây với mẹ con cảm thấy hạnh phúc lắm.

Mỗi ngày hai mẹ con ngủ qua đêm ở chợ để canh shop cho người ta mới đủ tiền sinh sông qua ngày. Cuối niên khóa lớp một, Bảo Châu đạt học sinh giỏi, được nhà trường tặng bằng khen và phần thưởng

Bấy giờ trong lớp có những em học sinh khác bắt đầu ganh tỵ và châm biếm với Bảo Châu

- “Chà mày là đứa con không cha, con gái của bà lượm ve chai ở đầu đường xó chợ, nghèo rách mồng tơi, sao học giỏi thế”?

Nhưng Bảo Châu là cô bé biết nhẫn nhục, trong lớp chưa bao giờ làm mích lòng những bạn học khác, chỉ có những em con nhà giàu ganh tỵ kiếm chuyện. Bảo Châu nhẫn nhịn, làm thinh không nói lời nào “một câu nhịn chin câu lành”

Nhờ những lời dèm pha như thế, Bảo Châu mới biết mẹ mình đi lượm lon kiếm sống nuôi mình ăn học. Những việc làm mưu sinh vất vả gian nan ấy khiến Bảo Châu càng thương yêu mẹ của mình hơn. Không cảm thấy xấu hổ bất kỳ điều gì trước sự dèm pha, mỉa mai của chúng bạn

Sau khi tan học Bảo Châu không đợi mẹ đến rước về. Bảo Châu chạy đi tìm mẹ, khi đến xó chợ nhìn thấy mẹ đang lom khom nhặt những bịch nhựa nilong và lon, người mẹ vừa khom xuống lấy lon thì thấy một bàn tay bé nhỏ cầm cái lon đưa cho mẹ và bảo rằng:

- Con đến phụ giúp mẹ đây!

- Sao con biết mẹ ở đây mà tìm?

- Con nghe chúng bạn nói

- Con không sợ chúng bạn khinh chê con à?

- Dạ! không đâu mẹ! Con càng hãnh diện hơn đã có một người mẹ thật vĩ đại luôn hy sinh vì con. Con nghĩ rằng đồng tiền mẹ làm ra bằng tất cả những giọt mồ hôi và nước mắt, một nắng hai sương mới có được, không phải mẹ đi kiếm những đồng tiền dơ bẩn. Tại sao con phải xấu hổ chúng bạn chứ?

Bấy giờ hai mẹ con ôm nhau và khóc nức nở, Bảo Châu đưa phần thưởng vừa lãnh khoe mẹ xem và bảo rằng:

- Thưa mẹ! Đây là món quà con tặng mẹ, cảm ơn công ơn sinh thành dưỡng dục của mẹ

- Mẹ cũng rất tự hào có được một đứa con gái hiếu thảo như con.

Ngoài giờ học ra, Bảo Châu phụ giúp mẹ đi lượm lon, bán vé số dành dụm tiền mua sách vở để học, Bảo Châu thích đọc những câu chuyện cổ tích, như “chuyện Tấm Cám, “cây tre trăm đốt” hoặc “Trọng Thủy, Mỹ Châu.”

Đọc xong Bảo Châu nhắm mắt lại, ao ước sao có Bụt hiện ra trước mặt cứu giúp hai mẹ con thoát khỏi cảnh nghèo nàng cơ cực, nhờ những câu chuyện cổ tích ấy giúp cho Bảo Châu có niềm tin sức mạnh trong học tập và đứng vững trong cuộc sống

Cứ vào mỗi mùa đông, trời mưa gió liên tục, hai mẹ con không thể đi lươm lon để mua gạo nấu cơm, chỉ nấu cháo trắng vài ba hột gạo trộn khoai lang để ăn nuôi sống qua ngày. Bảo Châu ăn cảm thấy rất ngon, khiến cho mẹ nhìn thấy Bảo Châu ăn ngon lành như vậy trong lòng cảm thấy vui và hành phúc.

Bảo Châu chính là niềm hạnh phúc, là động lực để cho người mẹ tiếp tục sống. Mỗi đêm khi trời mưa ngôi nhà dột nát, nước mưa chan vào ướt cả giường chiếu, người mẹ ngồi ôm Bảo châu trong lòng, hơi ấm từ nơi người mẹ tỏa ra để cho Bảo Châu được ngủ ngon giấc

Người mẹ thức trắng cả đêm, biết bao suy tư thao thức làm sao để thoát khỏi cảnh nghèo nàn, để con gái được hạnh phúc và hãnh diện với bạn bè. Nhưng người mẹ lại không biết trong lòng Bảo Châu, niềm hãnh diện lớn nhất chính la hình bóng mẹ hiền đi lượm lon nuôi con khôn lớn nên người.

Bỗng dưng Bảo Châu thức giấc nói mẹ rằng:

- Con cảm ơn mẹ!!! Mẹ gặp biết bao khó khăn, cha phụ tình, mẹ trải qua biết bao nhiêu gian truân, khổ nhọc nếm đủ hương vị chua cay của cuộc đời. Mẹ vẫn cho con chào đời, không giống những người mẹ khác vô lương tâm khi gặp hoàn cảnh khó khăn sẵn sàng vứt bỏ đi núm ruột của mình.

- Con à! Dù cho mẹ gặp bao nhiêu sóng gió cuộc đời, cũng không bao giờ bỏ con, mẹ sẽ cố gắng để con được sống hạnh phúc. Thôi con ngủ đi, đêm đã khuya rồi.

- Thưa mẹ! nãy giờ thì con đã ngủ rồi, mẹ vẫn chưa chợp mắt, con muốn hát cho mẹ nghe bài hát này, như muốn ru lại cho mẹ ngủ:

- Vâng! Con hát cho mẹ nghe thử nào



Bài nhạc chỉ mang tính chất minh họa





"Hò ơi, bao năm lưu lạc xứ người,



Một mình vất vả, nuôi đàn con thơ,Đêm ngày nắng sớm chiều mưa,Lượm lon kiếm sống nuôi con nên người..."

Có bà mẹ già, đêm đêm về, lượm lon trên đường khuya.

Suốt cả đời mình, chắc chiu nuôi con nên người.

Đời nhiều khổ đau, cha ra đi khi con còn thơ ấu.

Sống nơi xứ người, trong cơ hàn, mẹ cố nuôi đàn con.

Có bà mẹ già, đêm đêm cầu bình an cho đàn con.

Suốt cả đời mình, không se sua, tranh đua với đời.

Đời mẹ là niềm vui, nhìn con thơ, tương lai đầy tươi sáng.

Con lớn khôn nên người, giờ thì mẹ đã khuất xa ngàn thu,

Mẹ ơi, giờ mẹ nơi đâu? Con nhớ lắm Mẹ ơi,

Đời Mẹ sớm hôm, lo đàn con, từng giấc ngủ êm đềm

Ngày ngày lượm lon, lúc gió mưa, không quản nhọc nhằn

Dù đời nhiều cay đắng, Mẹ vẫn vui vẫn cười với Con

Con nhớ lời mẹ dạy, nghèo cho sạch, rách mà cho thơm

Mai con nên người, đừng vội quên, ân nghĩa ân tình

Đời Mẹ là tình thương bao la, như biển trời lai láng.

Con kính yêu vô vàng, Mẹ là tất cả của đời Con.



Khi nghe giọng hát của Bảo Châu đã khiến mẹ ngủ lúc nào không hay, nhưng hai giọt nước mắt hạnh phúc và khổ đau vẫn chảy dài trên gò má của người mẹ hiền.

Năm tháng dần trôi, rồi mỗi khi tết đến, những trẻ em khác có đồ mới để mặc, có kẹo bánh mức để ăn, riêng Bảo Châu chỉ có hai bộ đồ cũ kỹ và rách rưởi. Mỗi lần Bảo Châu ra chợ tết phụ mẹ khiên vác trái cây mướn, thấy gia đình người ta đi sắm sửa quần áo tết cho con, mua kẹo, bánh, mức về ăn tết.

Bảo Châu đứng sững sờ, đang ao ước thèm được ăn kẹo, bánh, mức và mặc đồ mới như những chúng bạn khác. Nhưng đó chỉ là ước mơ thật xa vời với hoàn cảnh gia đình của hai mẹ con đang trong cảnh nghèo nàn thiếu ăn. Bảo Châu chỉ ước không dám nói lên lời và đòi hỏi gì thêm sợ mang thêm gánh nặng cho mẹ, Bảo Châu cảm thấy mình vẫn còn hạnh phúc hơn những em bé bất hạnh không được chào đời của người người mẹ vô tâm.

Người mẹ bất hạnh tưởng rằng sóng gió lặng yên, những chướng ngại, khó khăn qua đi, nhường lại cho hai mẹ con sự hạnh phúc nhỏ nhoi. Nào ngờ lúc Bảo Châu lên 9 tuổi thì sự thật phũ phàng ập đến hai mẹ con họ. Người chủ shop lường gạt bán mẹ của Bảo Châu vào làm người ở cho sở Mỹ.

Hằng ngày phải gánh nước giặt quần áo cho họ, trong suốt thời gian làm việc tại sở Mỹ. Bấy giờ có một người Lính Mỹ thấy Mẹ Bảo Châu là một người phụ nữ hiền hậu, thật thà, đảm đương, Ông ta đã quyết định cưới làm vợ, cuộc hôn lễ được tổ chức trong quân đội Mỹ, hai người sống bên nhau thật hạnh phúc. Bảo Châu không trách mẹ, hay giận hờn mẹ, cảm thấy vui, nhìn mẹ được sống hạnh phúc là Bảo Châu cũng hạnh phúc lắm rồi

Tai họa ập đến với người phụ nữ này, vào năm 1975 lính Mỹ rút về nước, ông đã để lại giọt máu của ông trong bụng người vợ mới cưới chưa được hưởng trọn niềm hạnh phúc,

Hai mẹ con gặp khó khăn muôn phần, sau khi hai mẹ con rời khỏi doanh trại Mỹ, người mẹ tiếp tục làm nghề kiếm lon sinh sống, còn Bảo Châu đi bán bánh tét thuê. Những điều gì không đợi nó vẫn đến, ngày lâm bồn, mẹ của Bảo Châu đã sinh ra một cậu con trai (Tây) thật kháu khỉnh., trong thời gian này Bảo Châu quyết định nghỉ học ở nhà chăm sóc mẹ và em trai, lo cơm nước, giặt quần áo cho mẹ. Sau khi lo việc nhà xong, Bảo Châu đi bán vé số, bán trà đá để kiếm tiền lo cho mẹ, và em

Đến mùa mưa không thể đi bán trà đá, vé số kiếm ra tiền được, Bảo Châu mang áo mưa ra chợ nhặt những khoai lang người ta làm rớt hoặc vứt bỏ mang về để nấu mẹ ăn.

Một năm sau, mẹ của Bảo Châu tiếp tục làm nghề buôn bán trà đá, bắt buộc Bảo Châu đi học lại, mẹ bảo với Bảo Châu rằng:

Con à! Chỉ có học mới thay đổi được số phận,

Bảo Châu cũng nghĩ như mẹ, tiếp tục đến trường xin học lại,







Hằng ngày mẹ đi bán trà đá, một bên gánh đứa con trai, còn đầu gánh bên kia là thùng trà đá để bán kiếm sống qua ngày.

Bảo Châu vì hoàn cảnh gia đình đã nghỉ học một năm để lo cho mẹ và em, bấy giờ Bảo Châu tiếp tục đi học lại, và học rất giỏi. Năm đó Bảo Châu đạt học sinh giỏi và được nhà trường cho học vượt lớp để theo kịp cùng bạn học chung lớp trước kia.

Thời gian năm tháng qua nhanh, Năm 19 tuổi, Bảo Châu đã học đến lớp 12, cuối niên khóa, Bảo Châu đạt học sinh giỏi toàn diện với thành tích 12 năm học sinh xuất sắc trên ghế nhà trường. Cũng trong năm đó nhà trường tổ chức cuộc thi tuyển học sinh ưu tú và xuất sắc nhất để cấp học bỗng du học tại Mỹ

Bảo Châu thề với lòng quyết tâm sẽ đạt được danh hiệu này, mới có thể thay đổi cuộc sống cơ hàn, nghèo khổ, đền đáp công ơn của mẹ.

Trong thời gian học bài luyện thi, hình ảnh người mẹ lượm lon cứ hiện ra trước mắt. Bảo Châu đã họa lên trang giấy hình ảnh người mẹ đang lượm lon, lom khom. Tấm ảnh được họa bằng cả trái tim của một người con hiếu thảo và những giọt nước hạnh phúc được sống gần gũi bên mẹ.

Kỳ thi tuyển chọn năm đó Bảo Châu đã vượt qua tất cả hàng ngàn thí sinh, Bảo Châu được trúng tuyển nhận học bỗng đi du học tại Mỹ. Ngày công bố kết quả và tuyên dương học sinh xuất sắc đã nhận học bỗng đại diện cho trường đi xuất ngoại du học.

Bấy giờ Thầy hiệu trưởng mời Bảo Châu lên bục cao để giới thiệu, em là một học sinh nghèo vượt khó, là tấm gương sáng cho tất cả học sinh chúng ta. Ngày hôm nay em là người duy nhất được nhận học bỗng du học tại Mỹ

Nhiều phóng viên trong nước, và nước ngoài đến phỏng vấn Bảo Châu và hỏi rằng:

- Động cơ nào khiến cho em học giỏi, vượt qua khó khăn, để chiến thắng nhận được học bỗng quý giá này?

Lúc bấy giờ Bảo Châu không trả lời gì cả, Cô đưa ra một bức ảnh hình dáng người Mẹ đang lượm lon. Nhưng lại nhòe đi mất một cái chân, những người phóng viên thắc mắc hỏi

- Hình ảnh người phụ nữ này là ai vậy?

- Dạ, đó là mẹ của em đó ạ!

- Mẹ của em bị tàn tật hết một chân à?

- Dạ không! Trước ngày em đi thi tuyển, đêm hôm đó em nhớ nghĩ công ơn của mẹ đã hy sinh cho em quá nhiều, hằng ngày mẹ em đi lượm lon bán kiếm tiền, hằng đêm ra chợ nằm canh shop để có tiền nuôi em ăn học mới có kết quả ngày hôm nay

- Nhưng sao tấm hình của mẹ em lại nhòe mất một cái chân

- Dạ, chính đêm hôm đó vì thương mẹ nước mắt em đã họa nên bức tranh này đó ạ!

Tất cả thầy cô, học sinh tham dự buổi lễ đã khóc ồ lên, cảm động trước một người mẹ vĩ đại như thế. Người mẹ e ngại không dám vào tham dự buổi lễ đứa con mình, Bà sợ mọi người đàm tiếu, khinh chê, xấu hổ cho đứa con mình. Bà chỉ đứng ngoài cổng trường nhìn vào ngày vui của đứa con mình.

Còn Bảo Châu liếc mắt nhìn tìm mẹ đang đứng ở đâu, từ trên bục cao Bảo Châu nhìn thấy mẹ mình đang đứng núp ló ở ngoài cổng trường, bỗng dưng Bảo Châu chạy thật nhanh ra ngoài cổng trường, làm tất cả những người tham dự trong buổi lễ đề ngạc nhiên, ngơ ngác. Bảo Châu mời mẹ vào giới thiệu tất cả mọi người, đây chính là người mẹ thật lượm lon trong bức họa đã nuôi Bảo Châu ăn học có ngày hôm nay, tất cả mọi người cảm phục và ngưỡng mộ, với những bông hoa xinh đẹp dâng tặng cho bà.

Đứng trên bục cao với người con gái, một hình dáng người phụ nữ gầy gò, tiều tụy, da ngâm bởi phong trần tần tảo vất vả nuôi con, tóc đã điểm sương, những nếp da nhăn trên tráng bởi những ngày tháng âu lo và mong mỏi đứa con gái mình thành đạt. Tất cả mọi người đã cuối đầu cảm phục trước sự vất vả, gian nan, nuôi con ăn học thành tài, chính trên bục cao đó cũng là biểu trưng cho một người mẹ vĩ đại.

Sau khi từ biệt mẹ, Bảo Châu đi du học bên Mỹ, ngày đêm nhung nhớ mẹ hiền và em trai ở quê, Bảo Châu sống trên đất Mỹ dành dụm ít tiền gởi về mẹ và em. Bảo Châu dự định học xong định cư tại Mỹ rồi sau đó bảo lãnh mẹ và em qua sống chung. Hiện tại còn là sinh viên chưa có thể đưa mẹ và em sang Mỹ.

Thời gian trôi đi thật nhanh mới đó hai năm từ ngày Bảo Châu rời Việt Nam du học trên đất Mỹ. Mẹ và em trai ngày đêm rất nhớ đứa con gái thương yêu.

Năm 1995, Người lính Mỹ năm xưa xem tin tức lễ nhận học bỗng của sinh viên Việt Nam, Ông nhìn thấy hình dáng người phụ nữ năm xưa ông cưới làm vợ, ông rất vui mừng vì đã mất liên lạc hơn mười mấy năm xa cách từ ngày ông trở về Mỹ. Rồi Ông quyết định trở lại Việt Nam tìm lại người vợ này. Sau khi ông trở lại Việt Nam hỏi thăm mọi người, cuối cùng ông tìm được địa chỉ của người vợ ông cần tìm.

Khi bước vô nhà gặp lại người vợ hiền suốt mười mấy năm xa cách, thật là niềm vui khôn xiết, và ông nghe vợ kể lại đã có đứa con trai với ông, thì niềm hạnh phúc ấy tăng gấp bội phần, vợ chồng, cha con đoàn tụ, và cậu con trai giống ông như đúc.

Sau khi tìm được vợ và con, niềm vui tràn ngập trong lòng. Ông về lại Mỹ lo làm thủ tục bảo lãnh hai mẹ con qua Mỹ sinh sống với nhau.

Nhưng điều chẳng may đã xảy ra với với người phụ nữ bất hạnh này một lần nữa, sau khi làm thủ tục giấy tờ bảo lãnh vợ con của ông gần xong. Trên một chuyến đi công tác ông đã tai nạn máy bay qua đời.

Ở Việt Nam bà nhận hung tin người chồng đã qua đời, bà vô cùng đau khổ và sự thật trế trêu của cuộc đời cứ mãi diễn ra trước mắt, trong cuộc sống của người phụ nữ thật gian truân ba chìm bảy nổi chín lênh đênh. Nhưng đã bà nhìn nhận ra cuộc đời cũng chỉ là mộng, có sinh ắt có tử, sớm muộn rồi ai cũng phải ra đi trong kiếp sống vô thường giả tạm

Sau khi người chồng Mỹ qua đời, bên Mỹ gởi giấy chỉ bảo lãnh duy nhất đứa con trai qua để nhận gia tài người cha quá cố để lại. Người con trai nhất quyết không đi, không rời xa mẹ, và cậu con trai ấy đã trả lời nước Mỹ.

- Trên thế gian này, không có kỳ quan nào đẹp hơn trái tim của mẹ, không có gia tài nào quý giá bằng gia tài của mẹ, đi khắp thế gian không có gì bằng tình mẹ. Vì vậy tôi không đi đâu cả trừ khi mẹ tôi cùng đi với tôi.

Cuối cùng người phụ nữ gian truân khổ nhọc, cũng được bù đắp lại một kết quả tốt đẹp, nước Mỹ đã quyết định bảo lãnh hết cả hai mẹ con của người đàn bà bất hạnh, gian truân này qua Mỹ sinh sống

Sau khi đặt bước chân lên nước Mỹ, bà đã gặp lại đứa con gái (Bảo Châu) thân yêu. Sau những ngày tháng xa cách, ba mẹ con gặp nhau, với những giọt nước mắt hạnh phúc tuyệt vời

Hiện nay cả ba mẹ con đang sinh sống rất hạnh phúc và thành công trên đất nước Mỹ. Bù đắp lại những ngày tháng cơ hàn, cực nhọc, đói khổ lượm lon kiếp sống qua ngày trước kia. Mùa đông giông tố đã đi qua, chuyển sang một mùa xuân tươi đẹp, ấm áp và hạnh phúc.

Để cảm ơn Bụt trong câu chuyện cổ tích mà Bảo Châu thường cầu nguyện đã che chở, bảo vệ cho ba mẹ con vượt qua sóng gió cuộc đời, có kết quả tốt đẹp ngày hôm nay, vì trải qua thời thơ ấu vô cùng bất hạnh gian khổ, nếm đủ mùi cay đắng, chua chát của cuộc đời

Bảo Châu phát tâm làm từ thiện, cúng dường thành lập những tủ sách quý để những em nghèo hiếu học có điều kiện học hành không giống như Bảo Châu thời thơ ấu, muốn có cuốn sách đọc. Hằng ngày phải đi lượm ve chai, bán vé số dạo có tiền mua sách vở. Bảo Châu đã giúp đỡ cho những em nghèo có hoàn cảnh đặc biệt hiếu học có điều kiện đến trường





Bình Luận

Qua câu chuyện trên “người mẹ lượm lon” và sự hiếu thảo Bảo Châu muốn nhắn gửi đến mọi người rằng:

Khi bạn gặp khó khăn gian khổ, đi vào ngõ hẻm của cuộc đời, bạn đừng bao giờ tuyệt vọng, dù chỉ còn một tia hy vọng nhỏ nhoi, bạn hãy thắp sáng nó lên bằng niềm tin cộng với ý chí nghị lực bạn sẽ được thành công,

Trên thế gian này không có khó khăn nào cản trở bước chân của một con người có ý chí kiên cường và một tinh thần không chịu khuất phục trước chông gai cuộc đời như câu nói của Nguyễn Bá Ngọc: “đường đi khó không ngại ngăn sông cách núi, nhưng chỉ sợ lòng người ngại núi e sông”.

Ý chí quyết tâm và một tinh thần vượt khó chính là bí quyết giúp cho chúng ta thành công trên cuộc đời, bởi vì cuộc sống trên thế gian này muôn màu muôn vẻ, đường đời nhiều nỗi quanh co. Cuộc sống của chúng ta không phải lúc nào cũng được bước trên thảm cỏ xanh, và tận hưởng những mùi hương thơm của hoa lá, mà biết bao chông gai, hầm hố nguy hiểm trùng trùng, khó khăn luôn chờ chúng ta phía trước.

Nếu muốn đạt được mục đích trong cuộc đời thì chúng ta đừng bao giờ nhục chí, chịu khuất phục trước khó khăn, phải đương đầu với thử thách, sức con người tưởng chừng như không làm được, nhưng người mẹ lượm lon và Bảo Châu đã làm được, khi bạn đứng trước những tình huống khó khăn phức tạp, bạn phải tự thắng bản thân mình với ý chí kiên nhẫn lòng quyết tâm cao độ, một tinh thần gan thép tạo nên một con đao của trí tuệ để chặt đứt tất cả chông gai trước mặt.

Bởi vậy, hằng ngày chúng ta biết lắng đọng tâm tư quán chiếu về sự thật của khổ đau để chúng ta can đảm trải nghiệm khổ đau, nếu chúng ta không gặp khổ đau thì đức Phật không thị hiện ra đời để độ sinh. Khi chúng ta gặp hoàn cảnh khổ đau dày xéo thân tâm, chúng ta phải biết chánh niệm tỉnh giác để làm chủ khổ đau, đừng bao giờ chùn chân và chán nản, bi quan và nhục chí. Câu chuyện này cũng như tấm gương, một bức thông điệp gởi đến tất cả những người mẹ trẻ hiện nay, hãy noi gương người mẹ lượm lon, đừng bao giờ vứt bỏ những đứa con vô tội của mình trong lúc gặp hoàn cảnh khó khăn và cuộc tình ngang trái.





“Không đau khổ lấy gì làm chất liệu

Không lang thang đâu biết gió mưa nhiều

Không gian nan lấy gì thi vị hóa

Không lầm than đâu biết chuyện con người”

Thích Trí Giải

http://trigiai.blogspot.com/2011/08/cau-chuyen-nguoi-me-luom-lon.html#more